Dân ca

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Dân ca là một thể loại âm nhạc cổ truyền, hiện vẫn đang được sáng tác. Âm nhạc này có nhiều làn điệu từ khắp các miền cộng đồng người, thể hiện qua có nhạc hoặc không có của các dân tộc Việt Nam. Do chính người dân lao động tự sáng tác theo tập quán, phong tục. Trong sinh hoạt cộng đồng người quần cư trong vùng đất của họ, thường trong làng xóm hay rộng hơn cả một miền. Các làn điệu dân ca thể hiện phong cách bình dân, sát với cuộc sống lao động mọi người. Các dịp biểu diễn thường thường là lễ hội, hát làng nghề. Thường ngày cũng được hát lên trong lao động để động viên nhau, hay trong tình yêu đôi lứa, trong tình cảm giữa người và người.

[sửa] Ranh giới dân ca

[sửa] Chia ra các làn nhạc

  • Nhạc khí: Họ hơi; Họ màng rung; Họ tự thân vang; Họ giây; Hòa tấu nhạc cụ.
  • Âm nhạc sân khấu: Chèo; tuồng; cải lương; tân cổ; bài chòi.
  • Âm nhạc nghi lễ: Âm nhạc cung đình Huế; hát văn; Lễ nhạc Phật giáo.
  • Thể loại khác: Âm hưởng dân ca; Tiếng hát thành viên.

[sửa] Liên kết ngoài

Công cụ cá nhân
Không gian tên

Biến thể
Tác vụ
Xem nhanh
Tương tác
Công cụ
In/xuất ra