Giới hạn Singleton
Trong lý thuyết mã hóa, giới hạn Singleton, đặt theo tên của Richard Collom Singleton, là một giới hạn trên cho kích thước của mã khối
với độ dài
, kích thước
, và khoảng cách
(mỗi mã tự có độ dài
, dùng để biểu diễn một thông điệp có độ dài
, và hai mã tự khác nhau có ít nhất
kí hiệu khác nhau).
Mục lục |
Phát biểu của giới hạn Singleton [sửa]
Khoảng cách của một tập
bao gồm các mã tự có độ dài
được định nghĩa như sau:
trong đó
là khoảng cách Hamming giữa
và
. Biểu thức
biểu diễn số lượng mã tự tối đa của một mã khối có độ dài
, khoảng cách
, và sử dụng kí hiệu trong một bảng chữ cái kích thước
.
Giới hạn Singleton khẳng định rằng
Chứng minh [sửa]
Trước hết, ta nhận thấy có
chuỗi độ dài
gồm các kí kiệu trong một bảng chữ cái kích thước
, do mỗi kí kiệu có
lựa chọn khác nhau, độc lập với các kí hiệu còn lại.
Giả sử
là một mã có khoảng cách
. Rõ ràng mọi mã tự
là khác nhau. Nếu ta xóa
kí hiệu đầu tiên của mỗi mã tự thì chúng vẫn khác nhau do khoảng cách Hamming giữa các mã tự ban đầu là ít nhất
. Do đó số lượng mã tự khác nhau sau khi xóa là không đổi.
Các mã tự mới có chiều dài
và do đó có tối đa
mã tự khác nhau. Do đó số mã tự khác nhau trong mã
cũng được giới hạn bởi
Mã MDS [sửa]
Mã khối đạt đến giới hạn Singleton gọi là mã MDS (viết tắt tiếng Anh - maximum distance separable). Một vài ví dụ của mã MDS bao gồm mã chỉ có đúng một mã tự (khoảng cách
), mã sử dụng toàn bộ
(khoảng cách 1), mã sử dụng đúng 1 bit chẵn lẻ (khoảng cách 2) và mã đối ngẫu của nó. Các mã này gọi là các mã MDS "tầm thường".
Trong trường hợp bảng chữ cái nhị phân, chỉ có các mã MDS tầm thường.[1]
Một vài ví dụ không tầm thường của mã MDS bao gồm mã Reed-Solomon và các phiên bản mở rộng của nó.[2]
Xem thêm [sửa]
Ghi chú [sửa]
Tài liệu tham khảo [sửa]
- R.C. Singleton (1964). “Maximum distance q-nary codes”. IEEE Trans. Inf. Theory 10: 116–118. doi:10.1109/TIT.1964.1053661.
Đọc thêm
- J.H. van Lint (1992). Introduction to Coding Theory. GTM 86 (ấn bản 2). Springer-Verlag. tr. 61. ISBN 3-540-54894-7.
- F.J. MacWilliams; N.J.A. Sloane (1977). The Theory of Error-Correcting Codes. North-Holland. tr. 33,37. ISBN 0-444-85193-3.
- L. R. Vermani: Elements of algebraic coding theory, Chapman & Hall, 1996.




