Ngữ âm học

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngữ âm học là một nhánh của ngôn ngữ học nghiên cứu âm thanh của tiếng nói con người.[1] Nó đề cập đến cơ chế vật lý sản sinh ra các âm thanh tiếng nói: cách hình thành, sự biểu hiện âm... của con người. Ngữ âm học đã được nghiên cứu cách đây 2500 năm tại Ấn Độ cổ. Hệ thống ký hiệu âm phổ biến nhất hiện nay là bảng mẫu tự phiên âm quốc tế (IPA) với nguyên tắc một âm ứng với một ký tự.

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • O'Grady, William, et al. (2005). Contemporary Linguistics: An Introduction (ấn bản 5). Bedford/St. Martin's. ISBN 0312419368. 

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ O'Grady (2005) p.15

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]