Nghịch lý Epicurus

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong triết học tôn giáothần học, Vấn đề về cái ác hay Nghịch lý Epicurus là vấn đề về việc dung hòa các mâu thuẫn giữa sự tồn tại của cái ác hay sự đau khổ trên thế giới với sự tồn tại của một vị Chúa trời.[1] Vấn đề này thường được bàn luận nhất trong ngữ cảnh vị chúa cá thể của các tôn giáo Abraham, nhưng cũng liên quan đến các truyền thống đa thần với nhiều vị thần thánh.

Epicurus

Epicurus được coi là người đầu tiên phát triển Vấn đề về cái ác. Trong Đối thoại về Tôn giáo Tự nhiên (Dialogues concerning Natural Religion, 1779), David Hume đã trích lời Epicurus khi phát biểu vấn đề đó dưới hình thức một chuỗi các câu hỏi: "Chúa muốn ngăn chặn cái ác nhưng không thể? nếu thế thì ngài bất lực. Chúa có thể, nhưng không muốn? nếu thế thì ngài xấu bụng. Chúa vừa muốn ngăn chặn vừa có thể làm điều này? vậy tại sao cái ác vẫn tồn tại? Chúa không thể, cũng chẳng muốn? vậy tại sao gọi ngài là Chúa trời?"[2]

  1. ^ Tooley, Michael. “The Problem of Evil”. Stanford. The problem follows with the belief in the inconsistant triad, saying that, god cannot be omnipotent, omnipresent and omni-benevolent whilst evil exists, god either can't stop evil or he will not, if he cannot then he is not omnipotent if he will not then he is not omni benevolent if he is both of these things yet evil still exist he cannot exist at all. Encyclopedia of Philosophy. 
  2. ^ David Hume. Dialogues Concerning Natural Religion. Project Gutenberg (e-text).