Phương tễ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phương tễ (tiếng Trung: 方剂, nghĩa đen: phương thuốc) là một khái niệm trong y học cổ truyền phương Đông, như tại Trung QuốcViệt Nam.

Mục lục

Khái niệm[sửa]

Phương[sửa]

Tức là "Dĩ quy thành phương". Sau khi biện chứng tìm ra nguyên nhân gây bệnh và pháp điều trị theo y học cổ truyền, người ta sẽ chọn được dược vật, sau đó định lượng và căn cứ vào yêu cầu chữa bệnh, phòng bệnh mà phối ngũ hợp thành phương.

Tễ[sửa]

Là sự kết cấu khăng khít, gọn gàng.

Phối ngũ trong phương tễ[sửa]

Phối hợp nhiều vị thuốc thành một phương thuốc mà trong đó mỗi vị đều có vai trò riêng (Quân-Thần-Tá-Sứ).

Phức phương[sửa]

Là một bài thuốc có 2 hoặc nhiều bài thuốc phối hợp lại, thường dùng để chữa trị những chứng bệnh phức tạp.

Xem thêm[sửa]