Văn hóa Bành Đầu Sơn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Văn hóa Bành Đầu Sơn (彭頭山文化) (7500-6100 trước Công nguyên [1]) là một nền văn hóa Thời kỳ đồ đá mới tập trung chủ yếu ở xung quanh khu vực trung lưu của sông Dương Tử, tây bắc Hồ Nam, Trung Quốc. Nền văn hóa này cùng thời với nền văn hóa Bối Lý Cương (裴李崗文化) ở phía bắc kế khu vực văn hóa Bành Đầu Sơn này. Địa điểm khảo cổ nền văn hóa Bành Đầu Sơn tọa lạc tại Bành Đầu SơnBát Thập ĐangLễ huyện, địa cấp thị Thường Đức, tỉnh Hồ Nam. Đây là nơi có làng định cư sơm nhất chưa được khám phá ở Trung Quốc[2]. The site was excavated in 1988. Pengtoushan has been difficult to date accurately, with a large variability in dates ranging from 9000 BC to 5500 BC[2]. Ở di chỉ này, các nhà khảo cổ đã phát hiện ra đồ gốm, lúa có niên đại năm 7000 tr. CN. Kích cỡ hạt lúa ở đây lớn hơn lúa mọc hoang nhưng người ta vẫn chưa khám phá ra công cụ canh tác. Tuy nhiên, người ta cũng phát hiện các công cụ gieo trồng lúa ở các địa điểm khác có liên hệ với nền văn hóa Bành Đầu Sơn.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Archaeology of Asia, pp. 84
  2. ^ a ă The Bronze Age of Southeast Asia, pp. 63