Đèn lồng
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đèn lồng trên sông đào tại Venice, Italy
Đèn lồng là một dụng cụ phát sáng cầm tay hoặc đặt cố định có giá đỡ hoặc giá treo dùng để chiếu sáng một không gian rộng. Đèn lồng có thể được dùng để báo hiệu, truyền tin bằng tín hiệu giống như đuốc hoặc làm nguồn sáng cho các hoạt động ngoài trời như cắm trại. Những cái có độ sáng yếu thường được dùng để trang trí.
Mục lục |
Lịch sử [sửa]
Đèn lồng lần đầu tiên được nhắc đến bởi nhà thơ Hi Lạp Theopompus và Empedocles của Agrigento. Đèn lồng được người Hi Lạp cổ đại dùng để xem bói.
Hình ảnh [sửa]
-
Bức phù điêu có hình ảnh một chiếc đèn lồng gió trên thuyền ga-lê La Mã
-
Lantern in a Russian Orthodox procession
-
Stone lantern in the Shukkei-en garden, Hiroshima, Japan
Xem thêm [sửa]
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về: Đèn lồng. |