A cappella

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

A cappella [1] là phong cách hát không cần có nhạc đệm. A cappella thường được áp dụng trong hoạt động âm nhạc tôn giáo, nhất là ở phương Tây. Những người nghệ sĩ sẽ dùng giọng hát của mình để kết hợp, hỗ trợ cho nhau bằng hoà thanh, bè phối để tạo nên nhạc điệu, vì vậy họ phải có khả năng thẩm âm và kiến thức thanh nhạc tương đối tốt.

Trong tiếng Ý, a là mạo từ còn cappella có nghĩa là "nhà thờ, nhà nguyện". Từ thời Trung cổ, người ta đã viết tên phong cách âm nhạc này là a cappella, từ điển Larousse đôi khi viết là a capella, tại Việt Nam thường hay viết là "acapella".

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Holmes, William C. A cappella. Grove Music Online. Oxford Music Online. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2008. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]