An ninh quốc gia

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

An ninh quốc gia là sự cần thiết để duy trì sự tồn tại của quốc gia thông qua việc sử dụng sức mạnh kinh tế, ngoại giao, triển khai sức mạnh và quyền lực chính trị. An ninh quốc gia còn là sự ổn định và phát triển bền vững của chế độ xã hội: độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ và các lợi ích quan trọng khác của một quốc gia.[1] An ninh quốc gia đề cập đến sự yên ổn của một quốc gia, ở bên trong thì không có rối loạn, không bị chia cắt, ở bên ngoài thì không bị các quốc gia khác quấy nhiễu, xâm phạm, không bị lệ thuộc vào quốc gia khác và các tổ chức quốc tế.[1]

Khái niệm này được phát triển chủ yếu ở Hoa Kỳ sau khi chiến tranh thế giới thứ hai. Ban đầu tập trung vào sức mạnh quân sự, bây giờ nó bao gồm một loạt các khía cạnh, tất cả đều có tác động đến an ninh quân sự hay kinh tế không của dân tộc và các giá trị tán thành của xã hội quốc gia. Theo đó, để sở hữu an ninh quốc gia, một quốc gia cần phải có an ninh kinh tế, an ninh năng lượng, an ninh môi trường,... mối đe dọa an ninh không chỉ kẻ thù truyền thống như các nước khác, mà còn các tổ chức phi chính phủ bạo lực, các tập đoàn ma túy, các tập đoàn đa quốc gia và các tổ chức phi chính phủ, một số đột biến bao gồm thiên tai và các sự kiện gây thiệt hại môi trường nghiêm trọng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă “Một số hiểu biết về bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn trật tự an toàn xã hội”. Ủy ban Nhân dân tỉnh Quảng Ngãi. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2013.