Carl August Sandburg (6 thàng 1 năm 1878 - 22 tháng 7 năm 1967) là một nhà thơ, nhà văn, nhà thư mục, người sưu tầm văn hóa dân gian Mỹ. Ông được coi là một nhà thơ lớn của Mỹ trong thế kỉ 20.
Tiểu sử [sửa]
Carl Sandburg sinh ở Galesburg, Illinois trong một gia đình nhập cư người Thụy Điển. Thời trẻ phải làm rất nhiều nghề để kiếm sống. Năm 1898 tham gia đoàn tình nguyện trong Chiến tranh Tây Ban Nha – Mỹ, đi sang Puerto Rico. Khi trở về, học trường Lombard College ở Galesburg. Ở đây ông bắt đầu in những bài thơ đầu tiên. Năm 1902 ông bắt đầu làm báo và tham gia hoạt động chính trị. Năm 1913 Sandburg chuyển đến Chicago, cộng tác với các báo Chicago Daily News và The Day Book. Cũng trong thời gian này thường xuyên in thơ ở tạp chí Thơ và trở thành một nhà thơ nổi tiếng của nước Mỹ.
Ngoài thơ ca, sự nghiệp văn xuôi của Sandburg cũng rất đồ sộ. Ông đặc biệt nổi tiếng với các tập sách viết về Abraham Lincoln, về chiến tranh và các tập sách biên soạn, sưu tầm những bài hát của dân gian. Carl August Sandburg được tặng giải Pulitzer và giải Grammy.
Tác phẩm [sửa]
- Chicago Poems (Những bài thơ Chicago, 1916), thơ
- Cornhuskers (Người thu hoạch ngô, 1918), thơ
- Chicago Race Riots (Những cuộc bạo loạn sắc tộc ở Chicago: Walter Lippmann viết lời giới thiệu, 1919), văn xuôi
- Smoke and Steel (Khói và thép, 1920), thơ
- Rootabaga Stories (Những câu chuyện Rootabaga, 1920), truyện thiếu nhi
- Rootabaga Pigeons (Bồ câu Rootabaga, 1923), truyện thiếu nhi
- Selected Poems (Thơ tuyển. 1926), thơ
- Abraham Lincoln: The Prairie Years (Abraham Lincoln: Những năm thơ ấu, 1926)
- The American Songbag (Túi bài ca nước Mỹ, 1927), thơ dân gian
- Songs of America (Những bài ca của nước Mỹ, 1927), thơ dân gian
- Good Morning, America ( Chào nước Mỹ, 1928), thơ
- Early Moon (Trăng non, 1930), thơ
- Potato Face (Gương mặt khoai tây, 1930), truyện thiếu nhi
- Mary Lincoln: Wife and Widow (Mary Lincoln: Người vợ và goá phụ, 1932), sách tiểu sử
- The People, Yes (Nhân dân, Vâng, 1936), thơ
- Abraham Lincoln: The War Years (Abraham Lincoln: Những năm chiến tranh, 1939), sách tiểu sử
- Remembrance Rock (Đá của kí ức, 1948), tiểu thuyết
- The New American Songbag (Túi bài ca mới của nước Mỹ, 1950), thơ dân gian
- Complete Poems (Tuyển tập thơ, 1950), thơ
- Always the Young Strangers (Mãi mãi là những người xa lạ trẻ trung, 1953), tự truyện
- Selected poems of Carl Sandburg (Thơ tuyển, Rebecca West hiệu đính, 1954), thơ
Một số bài thơ [sửa]
- Grass
-
- Pile the bodies high at Austerlitz and Waterloo.
- Shovel them under and let me work-
- I am the grass; I cover all.
-
- And pile them high at Gettysburg
- And pile them high at Ypres and Verdun.
- Shovel them under and let me work.
- Two years, ten years, and passengers ask the conductor:
- What place is this?
- Where are we now?
-
- I am the grass.
- Let me work.
-
- Threes
-
- I was a boy when I heaid three red words
- a thousand Frenchmen died in the streets
- for: Liberty, Equality, Fraternity-I asked
- why men die Jor woкds.
-
- I was older; men with mustaches, sideburns
- lilacs, told me the high golden words are:
- Mother, Home and Heaven-other older men with
- face decorations said: God, Duty, Immortality
- -they sang these threes slow from deep lungs.
-
- Years ticked off their say-so on the great clocks
- of doom and damnation, soup and nuts: meteors flashed
- their say-so: and out of great Russia came three
- dusky syllables workmen took guns and went out to die
- for: Bread, Peace, Land.
-
- And I met a marine of the U.S.A., a leatherneck with
- a girl on his knee for a memory in ports circling the
- earth and he said: tell me how to say three things
- and I always get by-gimme a plate of ham and eggs-
- how much?-and-do you love me, kid?
-
- Limited
-
- I am riding on a limited express, one of the crack trains of the nation.
- Hurtling across the prairie into blue haze and dark air go fifteen all-steel coaches holding a thousand people.
- (All the coaches shall be scrap and rust and all the men and women laughing in the diners and sleepers shall pass to ashes.)
- I ask a man in the smoker where he is going and he answers: “Omaha.”
|
- Cỏ
-
- Xác chất đống ở Austerlitz và Waterloo
- Chôn xuống mộ, và hãy cho tôi làm việc
- Tôi là cỏ: tôi che lấp hết.
-
- Và xác chất đống ở Gettysburg
- Và xác chất đống ở Ypres, Verdun
- Chôn xuống mộ, và hãy cho tôi làm việc.
- Hai năm, mười năm, và hành khách hỏi người soát vé:
- Đây là chỗ nào?
- Chúng ta đang ở đâu?
-
- Tôi là cỏ
- Hãy cho tôi làm việc.
-
- Ba lời
-
- Ngày còn bé tôi từng nghe ba lời
- Cả nghìn người Pháp chết trên đường phố
- Vì: Tự do, Bình đẳng và Bác ái
- Tôi hỏi: vì sao họ chết vì lời.
-
- Tôi lớn lên, những chú bác râu đầy
- Bảo tôi rằng có ba lời quan trọng:
- Mẹ, Gia đình, Bầu trời – còn khi người lớn
- Người đeo huân chương bảo: Sự bất diệt, Bổn phận, Chúa Trời
- Họ nói ba lời này mà xúc động khôn nguôi.
-
- Trên chiếc đồng hồ lớn ngày tháng nối đuôi
- Những số phận người, bỗng nhiên chuyển động
- Từ đất nước Nga vô cùng rộng lớn
- Binh lính, thợ thuyền không sợ chết xông lên
- Vì: Đất đai, vì Cơm áo, Hòa bình.
-
- Tôi thấy chàng thủy thủ Mỹ, trong một lần
- Cùng cô gái trẻ, nàng ngồi trên đầu gối
- Chàng thủy thủ bảo: có ba lời cần nói
- Cho anh xin ít trứng, ít giăm bông
- Và gì nữa? – Và một chút tình
- Em yêu của anh!”
-
- Xe lửa tốc hành
-
- Tôi đi trên xe lửa tốc hành, con tàu của niềm tự hào dân tộc.
- Con tàu lướt trên thảo nguyên, qua khói sương, mười lăm toa với cả nghìn hành khách.
- (Tất cả các toa tàu rồi sẽ thành một chùm sắt gỉ và tất cả hành khách cười trong toa ăn, toa ngủ rồi sẽ trở thành tro).
- Tôi hỏi một người đàn ông trong toa hút thuốc: đi về đâu, và người ấy trả lời: “Omaha”.
- Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng
|
Liên kết ngoài [sửa]