Gel

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Gel – từ tiếng Latinh gelu (đá, đông cứng, lạnh) hoặc từ chữ gelatus (đóng băng, cố định) – là một trạng thái vật chất của một hệ keomôi trường phân tánthể rắnchất phân tánthể lỏng. (Ở một số nơi người ta còn gọi gel là dung dịch keo đặc). Độ nhớt của gel lớn hơn độ nhớt của một chất lỏng nhưng không bằng một chất rắn, và vì thế gel là một dung dịch mang một số đặc tính tương tự chất rắn. Một ví dụ điển hình là gelatin.

Gel và sol có thể biến đổi lẫn nhau. Sol được tạo thành từ gel thí dụ như bằng cách pha loãng hay đun nóng và ngược lại gel được tạo thành từ sol bằng phương pháp keo tụ (đông tụ).

Gel có thể được sử dụng làm môi trường chứa cho các loại thuốc cao (thuốc xoa) và kem, gel xoa tóc và cũng được sử dụng làm mực cho bút bi. Gel còn được dùng làm tấm nền (tiếng Anh: Matrix) trong phương pháp phân tách điện di trên gel.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]