Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Eskimo-Aleut
Eskaleut
Khu vực Alaska, Bắc Canada, Nunavik, Nunatsiavut, Greenland, đông Xibia
Ngữ hệ Eskimo-Aleut
Ngôn ngữ tiền thân Tiền Eskimo-Aleut
Tiền Eskimo
Phân nhánh
Mã ngôn ngữ
ISO 639-5 esx
Phân bố
Eskimo-Aleut langs.png
Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut được dùng ở Hoa Kỳ, CanadaGreenland

Eskimo-Aleut hoặc EskaleutHệ ngôn ngữ bản xứ của Alaska, Bắc Canada, Nunavik, Nunatsiavut, Greenlandbán đảo Chukotka ở cực đông Xibia, Nga. Hệ ngôn ngữ này được chia làm hai nhánh, gồm hệ ngôn ngữ Eskimo và hệ ngôn ngữ Aleut. Hệ ngôn ngữ Eskimo được chia thành hai nhánh là hệ ngôn ngữ Yupik - được nói ở tây, tây nam Alaska và cực đông Xibia - và tiếng Inuit - được nói ở phía bắc Alaska, ở Canada và ở Greenland. Tiếng này gồm một số phương ngữ. Hệ Aleut gồm một thứ tiếng duy nhất là tiếng Aleut - được nói tại quần đảo Aleutquần đảo Pribilof. Tiếng Aleut trải trên một vùng địa lý rất rộng và cũng gồm một số phương ngữ.

Vị trí phù hợp dành cho một ngôn ngữ gọi là tiếng Sireniki vẫn chưa được quyết định. Có một số nhà ngôn ngữ học liệt kê thứ tiếng này như một nhánh của hệ ngôn ngữ Yupik[1] trong khi người khác xem nó là nhánh riêng của hệ Eskimo, bình đẳng với nhánh Yupik và Inuit.[2]

Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut là một trong những hệ ngôn ngữ bản địa của châu Mỹ (khái niệm mang nghĩa địa lý chứ không phải ngôn ngữ học). Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut không có mối liên hệ rõ ràng với các hệ ngôn ngữ Bắc Mỹ khác.

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut

Aleut
Phương ngữ miền Tây-miền Trung: Atkan, Attuan, Unangan, Bering (60-80 người dùng)
Phương ngữ miền Đông: Unalaskan, Pribilof (400 người dùng)
Hệ ngôn ngữ Eskimo (còn gọi là hệ ngôn ngữ Yupik-Inuit)
Yupik
Yup'ik Trung Alaska (10.000 người dùng)
Yugtun
Chevak Cup’ik (hoặc Cugtun)
Nunivak Cup'ig (hoặc Cugtun)
Alutiiq hay Yupik Vịnh Thái Bình Dương (400 người dùng)
Yupik Trung Xibia hoặc Yuit (Chaplinon và đảo St. Lawrence; 1.400 người dùng)
Naukan (70 người dùng)
Chaplinski
Sirenik (tử ngữ) (một số người xem là nhánh riêng)
Inuit (98.000 người dùng)
Inupiaq hoặc Inupiat (miền bắc Alaska; 3.500 người dùng)
Qawiaraq (bán đảo Seward)
Inuvialuktun (miền tây Canada, 765 người dùng)
Kangiryuarmiutun (Ulukhaktok, thỉnh thoảng được liệt kê là Inuinnaqtun)
Siglitun (Paulatuk, Sachs Harbour, Tuktoyaktuk)
Uummarmiutun (Aklavik, Inuvik từ Inupiaq)
Inuktitut (miền đông Canada; cùng với InuktunInuinnaqtun; 40.000 người dùng)
Nunatsiavummiutut (Nunatsiavut, 550 người dùng)
Inuttitut (Nunavik, 35.000 người dùng)
Tiếng Greenland (Greenland, 54.000 người dùng)
Inuktun (Avanersuarmiutut - phương ngữ Thule hay Eskimo Địa Cực; xấp xỉ 1.000 người dùng)
Tunumiisut hoặc Đông Greenland (3.500 người dùng)

Mối quan hệ với các hệ ngôn ngữ khác[sửa | sửa mã nguồn]

Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut không có bất cứ quan hệ di truyền nào với các họ ngôn ngữ được công nhận trên thế giới hiện nay. Có một sự công nhận chung rằng ngữ hệ này không liên quan mật thiết với các hệ ngôn ngữ khác của Bắc Mỹ. Đã có những lời đề xuất đáng tin cậy về mối quan hệ bên ngoài của ngữ hệ Eskimo-Aleut với một hoặc nhiều ngữ hệ của miền bắc lục địa Á-Âu, chẳng hạn tiếng Chukchi-Kamchatka ở bên kia eo biển Bering. Một trong số những lời đề xuất đầu tiên thuộc dạng này là lời đề xuất của nhà ngôn ngữ học tiên phong người Đan MạchRasmus Rask vào năm 1818, sau khi ông nhận thấy sự tương đồng giữa tiếng Greenlandtiếng Phần Lan. Có lẽ rằng một trong những lời đề xuất hoàn chỉnh nhất tính đến nay là giả thuyết của Michael Fortescue về hệ ngôn ngữ Ural-Xibia, được xuất bản vào năm 1998. Gần đây hơn có nghiên cứu của Joseph Greenberg đề xuất ghép ngữ hệ Eskimo-Aleut và tất cả các ngữ hệ ở bắc lục địa Á-Âu - trừ hệ ngôn ngữ Enisei - thành một hệ ngôn ngữ mới gọi là hệ ngôn ngữ Á Âu. Hiện chưa có sự công nhận rộng rãi đối với những lời đề xuất này.

Vào thập niên 1960, Morris Swadesh gợi ý rằng có một mối liên hệ giữa ngữ hệ Eskimo-Aleut với ngữ hệ Wakash. Holst (2005) đã tiếp thu và mở rộng vấn đề này.[3]

Đặc điểm nổi bật[sửa | sửa mã nguồn]

Hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut mang tính hỗn nhập phụ tố[4], cụ thể là hậu tố (trừ trường hợp ngoại lệ về một tiền tố dùng trong đại từ chỉ định của tiếng Inuktitut)

Tất cả mọi từ đều chỉ có một gốc từ (hình vị tự do) luôn nằm ở đầu.[5] Ngữ hệ Eskimo-Aleut có số lượng gốc từ tương đối nhỏ - chỉ cỡ 2.000 gốc trong trường hợp tiếng Yup'ik Trung Alaska.[6] Sau mỗi gốc từ là một số hậu căn (postbase), tức các hình vị phụ thuộc có chức năng bổ sung nghĩa căn bản của gốc từ. Nếu diễn tả nghĩa của hậu căn một cách đơn độc thì sẽ dùng một gốc từ trung tính đặc biệt (từ pi trong trường hợp tiếng Yup'ik Trung Alaska và Inuktitut).

Sau các hậu căn là những hậu tố phi từ vựng có chức năng biểu thị cách của danh từ và người, và trạng của động từ. Số lượng cách tùy ngôn ngữ, tuy nhiên ngữ hệ Aleut có số cách ít hơn nhiều so với ngữ hệ Eskimo. Hệ ngôn ngữ Eskimo có tính khiển cách-tuyệt đối cách đối với danh từ và trong tiếng Yup'ik. Cuối mỗi từ có thể có một hình vị clitic mang nghĩa, chẳng hạn "nhưng".

Về mặt âm vị học, hệ ngôn ngữ Eskimo-Aleut giống với các ngôn ngữ khác của miền bắc Bắc Mỹ và viễn đông Xibia. Thường chỉ có ba nguyên âm a, iu, trừ các phương ngữ Yup'ik có thêm nguyên âm giữa ə. Các thứ tiếng trong ngữ hệ không có phụ âm tống ra nhưng có âm bật không thành tiếng trong các trường hợp âm đôi môi, âm thân răng (coronal), âm vòm mềm (velar) và âm lưỡi gà (uvular), trừ tiếng Aleut - tuy không còn các khoảng dừng âm đôi môi nhưng có giữ lại âm mũi đôi môi. Có các phụ âm xát tương phản nằm cùng vị trí nhưng có thể hữu thanh hoặc vô thanh. Một đặc điểm hiếm tồn tại trong nhiều phương ngữ Yup'ik và Aleut là âm mũi vô thanh tương phản.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ "Ethnologue report for Yupik Sirenk", Ethnologue
  2. ^ "Alaska Native Languages - An Overview", Đại học Alaska Fairbanks
  3. ^ Holst, Jan Henrik (2005), Einführung in die eskimo-aleutischen Sprachen, Hamburg: Nhà xuất bản Buske, (ISBN 978-3-87548-386-4)
  4. ^ Mattissen, Johanna (2006), "Ontology and Diachrony of Polysynthesis". Trong: Wunderlich, Dieter, Advances in the Theory of the Lexicon, Walter de Gruyter, tr. 291-294. (ISBN 3-11-019019-2)
  5. ^ Mattissen, Johanna (2003), Dependent-Head Synthesis in Nivkh: A Contribution to a Typology of Polysynthesis tr. 282. (ISBN 90-272-2965-1)
  6. ^ Garry, Jane and Rubino, Carl R. Galvez (2001), Facts About the World's Languages: An Encyclopedia of the World's Major Languages, Past and Present, H.W. Wilson, tr. 842-844. (ISBN 0-8242-0970-2)