Hiến chương Đại Tây Dương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hiến chương Đại Tây Dương là tuyên bố chung của Tổng thống Hoa Kỳ Franklin D. RooseveltThủ tướng Anh Quốc Winston S. Churchill vào ngày 14 tháng 8, 1941 sau 3 ngày thảo luận sôi nổi trên tàu tuần dương hạng nặng Hoa Kỳ USS Augustathiết giáp hạm Anh, HMS Prince of Wales đậu tại vịnh Placentia ở Newfoundland, khi Chiến tranh Thế giới thứ hai bắt đầu. Hiến chương Đại Tây Dương chứa đựng những nguyên tắc chung trong chính sách quốc gia của từng nước mà hai nhà lãnh đạo Anh - Mỹ hy vọng dựa vào đó sẽ tạo ra một thế giới mới tốt đẹp hơn.[1]

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Hiến chương Đại Tây Dương gồm 8 điều:[1][2]

  1. Anh Mỹ sẽ không mở rộng lãnh thổ.
  2. Anh Mỹ không muốn có sự thay đổi lãnh thổ nào trái với ý nguyện tự do phát triển của các dân tộc có liên quan.
  3. Anh Mỹ tôn trọng quyền lựa chọn được sống dưới một chính thể nào đó của các dân tộc; mong muốn thấy chủ quyền và chính phủ tự trị của các dân tộc bị quốc gia khác dùng sức mạnh tước đoạt được khôi phục lại.
  4. Anh Mỹ sẽ cố gắng, trong sự tôn trọng những điều ước hiện hành, giúp đỡ các nước lớn hay nhỏ, thắng hay bại được phép buôn bán và sử dụng các nguyên liệu cần thiết cho sự thịnh vượng kinh tế của họ trên nguyên tắc bình đẳng.
  5. Anh Mỹ mong muốn mang lại sự hợp tác kinh tế toàn diện giữa các quốc gia trong lĩnh vực kinh tế để bảo vệ tất cả, nâng cao điều kiện lao động, phát triển kinh tế và an sinh xã hội.
  6. Anh Mỹ hy vọng, sau khi chế độ độc tài phát xít sụp đổ, sẽ thiết lập được nền hòa bình đem lại cho các nước cuộc sống bình yên trong phạm vi biên giới của mình và làm cho dân chúng khắp nơi được sống không bị đe dọa hoặc thiếu thốn.
  7. Một nền hòa bình như vậy phải cho phép mọi người vượt biển và đại dương mà không gặp trở ngại.
  8. Anh Mỹ tin rằng tất cả các nước trên thế giới vì những lý do thực tế cũng như tinh thần phải đi đến chỗ từ bỏ việc sử dụng vũ lực vì không thể nào duy trì hòa bình nếu các lực lượng hải - lục - không quân tiếp tục được các quốc gia tuyển mộ để đe dọa hoặc có thể sẽ đe dọa xâm lược các nước khác. Anh Mỹ cũng tin rằng trong khi chờ thiết lập một hệ thống an ninh tập thể thường trực rộng lớn hơn, về căn bản các quốc gia phải giải trừ quân bị. Họ cũng sẽ viện trợ và khuyến khích tất cả các nước khác ở mức có thể thực hiện được để giúp cho các dân tộc yêu chuộng hòa bình trút bỏ gánh nặng vũ trang.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Atlantic Charter, Avalon Project, Lillian Goldman Law Library
  2. ^ Hiến chương Đại Tây Dương, Báo Sự Thật, Số 32, 20 Tháng Tư 1946