John Wallis

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
John Wallis
Sinh 23 tháng 11, 1616(1616-11-23)
Ashford, Kent, Anh
Mất 28 tháng 10, 1703 (86 tuổi)
Oxford, Oxfordshire, Anh
Nơi cư trú Anh
Quốc tịch Anh Flag of England (bordered).svg
Ngành Toán học
Alma mater Cao đẳng Emmanuel, Cambridge
Người hướng dẫn luận án tiến sĩ William Oughtred
Các sinh viên nổi tiếng William Brouncker
Nổi tiếng vì Công thức Wallis
Phát minh ra ký hiệu ∞

John Wallis (23 tháng 11 năm 1616 – 28 tháng 10 năm 1703) là nhà toán học người Anh. Ông được biết đến như là người tiên phong trong nghiên cứu về các đại lượng vô cùng bé và cũng là người đầu tiên sử dụng ký hiệu ∞ để chỉ vô cực.

Khi nỗ lực tìm lời giải cho bài toán cầu phương hình tròn Wallis đã tìm ra công thức có liên quan đến số pi, công thức này ngày nay mang tên ông:

\frac{\pi}{2} = \frac{2^2 \cdot 4^2 \cdot 6^2 \cdot 8^2 \cdot 10^2}{3^2 \cdot 5^2 \cdot 7^2 \cdot 9^2 \cdot 11^2}\cdots

Năm 1655, John Wallis cho xuất bản tác phẩm Phương pháp mới nghiên cứu thiết diện cônic, trong đó ông khảo sát các tiết diện cônic bằng phương pháp tọa độ của Descartes[1].

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

John Wallis sinh ra ở Ashford, Kent, là người con thứ 3 trong 5 người con của Reverend John Wallis và Joanna Chapman. Khi còn nhỏ ông được gửi vào học ở trường của địa phương nhưng sau đó chuyển đến trường khác ở Tenterden vào năm 1625. Năm 1631 lần đầu tiên ông được tiếp xúc với toán học và tỏ ra rất thích thú tuy nhiên việc học của ông lại khá thất thường.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]