Lãnh thổ Oregon
Lãnh thổ Oregon là tên được áp dụng cho cả Xứ Oregon chưa tổ chức bị Vương quốc Anh và Hoa Kỳ tuyên bố chủ quyền (nhưng thường được gọi là Xứ Oregon hơn) cũng như lãnh thổ được Hoa Kỳ tổ chức từ Xứ Oregon sau Hiệp ước Oregon năm 1846. Nó được thành lập và tồn tại từ năm 1848 đến năm 1859.
Lãnh thổ Oregon được tổ chức vào ngày 14 tháng 8 năm 1848 theo một đạo luật của Quốc hội Hoa Kỳ từ phần đất của Hoa Kỳ thuộc Xứ Oregon phía dưới vĩ tuyến 49 độ Bắc. Lúc ban đầu nó gồm có tất cả các vùng đất mà ngày nay là các tiểu bang Idaho, Oregon và Washington cũng như một phần đất phía tây Phân tuyến Lục địa thuộc Montana và một phần đất phía tây Phân tuyến Lục địa và phía bắc vĩ tuyến 42 độ Bắc thuộc Wyoming - đây là biên giới phía bắc của Nhượng địa Mexico.
Thủ phủ đầu tiên của lãnh thổ nằm ở Oregon City. Thủ phủ sau đó được dời đến Salem năm 1851.
Năm 1853, phần đất phía bắc vĩ tuyến 46 độ Bắc, bắt đầu từ hạ nguồn Sông Columbia và phía đông của con sông được tổ chức thành Lãnh thổ Washington.
Ngày 14 tháng 2 năm 1859, lãnh thổ gia nhập Liên bang và trở thành tiểu bang Oregon nằm trong ranh giới hiện tại của nó. Phần phía đông còn lại của lãnh thổ (những phần đất thuộc miền nam Idaho và miền tây Wyoming) được nhập vào Lãnh thổ Washington.
Vào năm 1861 và sau đó vào năm 1863, các phần đất phía đông được tổ chức thành Lãnh thổ Nebraska và Lãnh thổ Idaho (theo thứ tự thời gian).