MPEG-2

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

MPEG-2 là một tiêu chuẩn mã hóa nén(thường được gọi tắt là chuẩn nén)trong bộ tiêu chuẩn MPEG dùng để mã hóa luồng dữ liệu hình có kết hợp với các thông tin về âm thanh. Đây là một phương thức mã hóa dữ liệu có tổn hao cho phép lưu trữ và truyền phim ảnh trên nền hệ thống và băng thông hiện thời.

Phạm vi ứng dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản trước của MPEG-2 là MPEG-1. MPEG-1 được thiết kế để truyền và lưu trữ các nội dung phim ảnh có độ phân giải trung bình (576x724 điểm ảnh). Khi các mạng truyền hình số mặt đất, cáp, số vệ tinh phát triển thì cần một chuẩn nén mới. Sau đây là danh sách các khu vực sử dụng MPEG-2:

  • Truyền hình số mặt đất (digital terrestrial television)
  • Truyền hình cáp
  • Truyền hình số vệ tinh (DTH)
  • Định dạng DVD. Các đĩa DVD dùng để chứa phim ảnh đã áp dụng chuẩn nén MPEG-2

Đặc tính[sửa | sửa mã nguồn]

MPEG-2 hỗ trợ mã nén luồng âm thanh 4 kênh (stereo) mà chuẩn MPEG-1 không có.

Liên kết[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]