Miền Trung Thái Lan

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Miền Trung Thái Lan, hay Đồng bằng Trung Bộ Thái Lan/Đồng bằng sông Mê Nam, bao quát cả một vùng đồng bằng phù sa rộng lớn của sông Chao Phraya, Thái Lan. Vùng này được tách biệt khỏi Đông-Bắc Thái Lan (Isan) bởi dãy núi Phetchabun, và các dãy núi khác phân chia biên giới tự nhiên với Myanma về phía Tây. Ở phía Bắc, những dãy núi này hạ độ cao thành các đồi của miền Bắc Thái Lan. Khu vực Trung bộ Thái Lan là trung tâm của Vương quốc Ayutthaya, và vẫn là khu vực trọng yếu của Thái Lan, có thủ đô Bangkok. Miền Trung Thái Lan có dân dân cư đông đúc nhất đất nước này.

Hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Bản đồn Thái Lan với các tỉnh trung bộ được tô màu đỏ

Miền Trung Thái Lan bao gồm 26 tỉnh phía Đông Thái Lan. Đặc biệt để thống kê thuận lợi, còn được chia ra 4 nhóm[1]:

Vùng phía Đông Trung bộ đôi khi được tách khỏi miền Trung Thái Lan, và được gọi dưới tên Miền Đông.

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ List according to Wolf Donner, Thailand, ISBN 3-534-02779-5