Ngoại Luân Đôn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngoại Luân Đôn (tiếng Anh: Outer London) là một tiểu vùng gồm một nhóm khu tự quản Luân Đôn tạo thành một vòng bao quanh Nội Luân Đôn.

Những khu vực này trước đây không phải là một phần của Hạt Luân Đôn và đã chính thức trở thành một phần của Đại Luân Đôn vào năm 1965. Ngoại trừ North Woolwich vốn thuộc Hạt Luân Đôn nhưng đã chuyển sang Newham vào năm 1965.

Đạo luật Chính phủ Luân Đôn 1963[sửa | sửa mã nguồn]

Ngoại Luân Đôn - Ranh giới trước đây
LondonOuter.png
Ngoại Luân Đôn theo Văn phòng Thống kê Quốc gia
LondonOuterCensus.png

Các khu tự quản Luân Đôn ở vùng ngoài được xác định theo Đạo luật Chính phủ Luân Đôn 1963.[1]

Thời điểm Dân số
1891 1.083.770
1901 1.647.396
1911 2.162.288
1921 2.413.978
1931 3.217.219
1939 4.250.788
1951 4.517.588
1961 4.499.737
1971 4.420.585
1981 4.254.900
1991 4.230.000
2001 4.463.100
2002 4.480.300
2003 4.485.000
2004 4.501.200
2005 4.537.000
2006 4.570.700
2007 4.598.800
2008 4.638.400
2009 4.692.200

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Office of Public Sector Information - London Government Act 1963 (c.33) (as amended)