Nhà thờ thánh Martin, Canterbury

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tọa độ: 51°16′40,76″B 1°5′37,77″Đ / 51,26667°B 1,08333°Đ / 51.26667; 1.08333

Nhà thờ chính tòa Canterbury, Tu viện thánh Augustine, và Nhà thờ thánh Martin, Canterbury
Welterbe.svg Di sản thế giới UNESCO
The churchyard of St. Martin's Church
Quốc gia Flag of the United Kingdom.svg United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland
Kiểu Văn hóa
Hạng mục i, ii, vi
Tham khảo 496
Vùng UNESCO châu Âu
Lịch sử công nhận
Công nhận 1988 (kì thứ 12)

Nhà thờ thánh MartinCanterbury, là một nhà thờ giáo xứ lâu đời nhất tại Anh, vẫn còn tiếp tục được sử dụng. Từ năm 1668 nhà thờ thánh St Martin có chung thu nhập với nhà thờ thánh Phaolô Canterbury.

Mục sư chính xứ nhà thờ thánh Martin hiện nay là Canon Noelle Hall.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nhà thờ thánh Martin nguyên là nguyện đường của hoàng hậu Bertha of Kent trong thế kỷ thứ 6, trước khi thánh Augustine từ Roma tới đây. Hoàng hậu Bertha là một Kitô hữu khi tới Anh cùng với giáo sĩ linh hướng, giám mục Liudhard. Vua Ethelbert - chồng bà - đã cho phép bà tiếp tục hành đạo của mình trong một nhà thờ đã có sẵn, được nghe nói là nhà thờ mà xưa kia thánh Bede đã sử dụng trong cuối thời đế quốc La Mã chiếm đóng Anh, nhưng sau đó bỏ hoang. Có rất nhiều lý do để tin rằng ngôi nhà thờ nói trên là nhà thờ thánh Martin hiện nay. Dân địa phương đã tìm thấy chứng cứ chứng tỏ thời đó Kitô giáo đã tồn tại trong khu vực thành phố này, và nhà thờ thánh Martin gồm nhiều gạch của La Mã được sử dụng lại, hoặc các spolia (các vật nghệ thuật cũ được sử dụng lại), cũng như các đoạn tường được lợp bằng ngói La Mã. Tuy nhiên, kiểu thiết kế của nhà thờ này không có nét La Mã, và có thể đã được xây dựng ngay sau thời kỳ đế quốc La Mã chiếm đóng Anh, vào thời điểm người Anglo-Saxon di cư sang Anh vào giữa thế kỷ thứ 4.

Nghĩa trang của giáo xứ này có nhiều ngôi mộ của những gia tộc địa phương đáng chú ý và các nhân vật nổi tiếng như họa sĩ Thomas Sidney CooperMary Tourtel, người sáng tạo cột tranh vui Rupert Bear (chú gấu Rupert trong truyện trẻ em).

Nhà thờ này vẫn giữ truyền thống âm nhạc từ các tu sĩ thời thánh Augustine tới ngày nay. Ngày chúa nhật đầu tháng có thánh lễ do một bộ tứ ca phụ trách. Giám đốc âm nhạc hiện nay là Peter Litman.

Nhà thờ thánh Martin đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới từ năm 1988.

Nguồn tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • F. Haverfield, "Early British Christianity" The English Historical Review Vol. 11, No. 43. (Jul., 1896)

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]