Tháp Luân Đôn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cung điện và pháo đài của Nữ hoàng ở Thủ đô của Vương quốc Anh
Di sản thế giới UNESCO

Tháp Luân Đôn nhìn từ sông Thames
Quốc gia Flag of the United Kingdom.svg Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland
Dạng Văn hóa
Tiêu chuẩn ii, iv
Tham khảo 488
Vùng Châu Âu
Lịch sử công nhận
Công nhận 1988  (Kỳ họp thứ 12th)
* Dịch từ tên chính thức trên danh sách Di sản thế giới.
Vùng được UNESCO phân loại chính thức.

Cung điện và pháo đài của Nữ hoàng, tên thường gọi là Tháp Luân Đôn, là một di tích lịch sử nằm ở trung tâm Luân Đôn, Anh, trên bờ Bắc của sông Thames.

Chức năng chính của tháp là một pháo đài, cung điện hoàng gia, và nhà tù (dành cho các tù nhân hoàng gia có địa vị cao, chẳng hạn Nữ hoàng Elizabeth I từng bị giam tại đây). Nơi đây còn có một khu vực để hành hìnhtra tấn, một kho vũ khí, một kho bạc, một vườn thú, Royal Mint - xưởng đúc tiền của hoàng gia Anh, một đài quan sát, và từ năm 1303 là nơi lưu giữ Các vương miện của Vương quốc Anh.

Năm 1988, UNESCO đã công nhận tháp Luân Đôn là di sản thế giới.

Các bóng ma bí ẩn [sửa]

Tháp Luân Đôn là một tòa nhà bị ma ám kinh hoàng ở nước Anh. Hồn ma của Nữ hoàng Anne Boleyn, bị chặt đầu trong năm 1536 do chống lại vua Henry VIII, được nhìn thấy ở nơi bà được chôn cất, và đi quanh tháp, không đầu, mặc áo trắng xóa. Các hồn ma khác bao gồm Henry VI, Lady Jane Grey, Margaret Pole, và một vài hoàng tử.