Những cuộc phiêu lưu khó tin của người Ý trên đất Nga

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Những cuộc phiêu lưu khó tin của người Ý trên đất Nga (tiếng Nga: Невероятные приключения итальянцев в России, tiếng Ý: Una matta, matta, matta corsa in Russia/Cuộc chạy đua điên cuồng, điên cuồng, điên cuồng trên đất Nga) là một bộ phim phiêu lưu - hài hước của đạo diễn Eldar Ryazanov, ra mắt lần đầu năm 1973.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Một signora russa emigrata (quý bà mệnh phụ) Nga di cư già hấp hối tại một bệnh viện Roma, khi hấp hối bà kể cho cô cháu Olga duy nhất rằng bà có một kho báu lớn chôn ở Leningrad, dưới chân tượng sư tử ("подо львом"). Và thế là tất cả những ai biết về bí mật này vội vàng bay tới Leningrad - Olga, hai điều dưỡng Giuseppe và Antonio, một bác sĩ của bệnh viện, một bệnh nhân của bệnh viện với cái chân gãy và một gã mafioso Rosario Agrò, người cũng tình cở nghe được những lời cuối cùng của signora. Và ở Moscow thì tự dưng lại thêm Andrei, một anh hướng dẫn viên du lịch cũng bị lôi cuốn vào cuộc tìm kiếm phức tạp này...

Trong quá trình tìm kiếm kho báu, "nhóm làm việc" đã tiêu diệt cơ man là sư tử đá (đặc biệt năng suất là anh bạn mafioso Rosario Agrò). Rồi thì họ đào cả dưới chân đài tưởng niệm Lev Tolstoi - cũng là подо львом mà. Tuy nhiên cuối cùng thì hoá ra là kho báu chôn trong Vườn thú Leningrad, trong chỗ dấu bí mật dưới một chuồng sư tử sống. Họ tìm được kho báu và tìm cách thoát khỏi con sư tử - anh chàng sư tử này luôn theo sát người có kho báu...

Diễn viên[sửa | sửa mã nguồn]

Ê-kíp[sửa | sửa mã nguồn]

Hậu trường[sửa | sửa mã nguồn]

Sự kiện thú vị[sửa | sửa mã nguồn]

Bộ phim[1] được trình chiếu trên màn ảnh Liên Xô ngày 5/4/1974 và xếp thứ tư về tổng doanh thu trong năm đó. Và độc trong năm đó đã có năm mươi triệu khán giả cười sảng khoái với bộ phim này. Mặc dù Eldar Ryazanov ban đầu thì chẳng thể nhếch mép cười - ông và đồng tác giả Braginsky đã viết kịch bản cho bộ phim hợp tác Liên Xô - Ý từ năm 1970. Khi đó nó có tên là "Spaghetti theo kiểu Nga". Tuy nhiên Ủy ban phim quốc gia không mặn mà gì với dự án này - người Ý trong phim chẳng gây thiện cảm mấy, cần phải làm lại - điều mà các tác giả chẳng thích chút nào.

Tuy nhiên trong khi ấy, hãng "Dino De Laurentiis" của Ý đang nợ Mosfilm một số tiền khá lớn sau khi sản xuất bộ phim "Waterloo" (1970) của Sergei Bondarchuk. Và chỉ có thể thu hồi nợ nếu có một dự án làm phim hợp tác mới. Thế là kịch bản của Ryazanov và Braginsky lại được xem xét.

- Các vị viết gì mà linh tinh thế! - Dino De Laurentiis tuyên bố. Cần phải có các màn trình diễn ngoạn mục, đuổi bắt trên xe hơi. Chỉ nên để lại con sư tử thật thôi..

Thế là ảo thuật này nối tiếp ảo thuật khác - máy bay hạ cánh xuống đường nhựa, nhảy qua chiếc cầu đang tách ra, rồi thì những màn thót tim với sư tử. Sau khi các đồng tác giả Ý đã tán thành thì họ lại đưa kịch bản cho nhà sản xuất, và nhận được các "đặt hàng" khác - phải có cảnh ở GUM: ở châu Âu khi đó chưa có các cửa hàng to như thế, rồi phải có cảnh các nhân vật ném bánh kem vào nhau, vân vân. Và cuối cùng, khi kịch bản được tán thành từ cả hai phía, thì nó trở thành "Những người Ý ở nước Nga". Ryazanov đọc kịch bản và hoảng sợ với sự tràn ngập của các màn ảo thuật, ông thốt lên "Tội nghiệp thay cho đạo diễn phải quay bộ phim này".

Nhưng cuối cùng thì chính Ryazanov lại trở thành đạo diễn. Họ quay 9/10 bộ phim này ở Nga trong vòng có 2 tháng. Chính Ryazanov cũng thừa nhận là chưa bao giờ làm việc với tốc độ như thế.

Họ bắt đầu từ việc chọn diễn viên - các diễn viên Ý do nhà sản xuất chọn, điều này làm Ryazanov ngạc nhiên. Người Ý tiết kiệm trong đủ các chuyện, và chọn diễn viên cũng thế, họ chẳng mời ngôi sao nào cả.

Còn với King - "diễn viên" sư tử cũng là một câu chuyện. "Diễn viên" này chả quan tâm gì đến thời khoá biểu dày đặc của đoàn phim, cũng chả để ý gì đến kinh phí và quan hệ hợp tác Xô - Ý, King chỉ làm những gì cậu ta thích. Ví dụ, King không muốn nhảy qua cửa sổ kho chứa matroska - thế là đoàn phim cứ việc chờ ba đêm. Tới đêm thứ tư thì King thích cái gì đó trong kho, và cậu... nhảy vào.

Cảnh máy bay TU-134 hạ cánh xuống đường nhựa được quay ở sân bay Ulianovsk, tại trường lái máy bay dân dụng. Họ sử dụng ô tô nhẹ, và để các phi công lái xe - trong tình huống khẩn cấp họ định hướng nhanh và chính xác. Tổng cộng máy bay đã hạ cánh 6 lần trong quá trình quay phim, lần nào cũng thành công.

Trong cảnh quay vụ nổ trạm xăng, họa sĩ đã dựng một trạm xăng y như thật, kết quả là khá nhiều xe hơi đã ghé vào đó để nạp nhiên liệu.

Các màn rượt đuổi xe hơi thót tim, các cảnh quay ấn tượng - thời đó họ chưa vẽ trên máy tính - góp phần quan trọng làm nên thành công của bộ phim, không chỉ ở Liên Xô, mà cả ở nước ngoài. Tuy nhiên không thể không nhắc đến diễn xuất của các diễn viên mà đặc biệt là Andrei Mironov - khó có thể hình dung ai khác vào vai chính trong phim này.

Andrei Mironov ít khi chịu cho đóng thế, và trong phim này anh cũng tự đóng tất cả các màn hành động - bò theo cái thang 11 m trên xe cứu hoả đang chạy, nhảy qua cửa sổ tầng 6 của khách sạn "Astoria" bằng tấm thảm trải hành lang, treo lơ lửng trên sông Neva, giữ rìa chiếc cầu đang tách ra ở độ cao toà nhà 20 tầng, còn dưới đó là tàu thuỷ, và tất cả các cảnh với sư tử. Trong cảnh quay "Bên tượng đài nhân mã", theo kịch bản thì Mironov phải đánh lạc hướng sư tử để "những người Ý" chạy thoát với kho báu. Không có tấm kính nào giữa sư tử và diễn viên, không có dây để giữ sư tử lại khi cần thiết... Và trong mấy đúp, Mironov "kêu gọi lòng tự trọng, mến khách của sư tử" - anh hoàn toàn ứng khẩu, những lời ấy không có trong kịch bản, và sau đó thì hầu như toàn bộ đoạn ứng khẩu ấy đều lên phim. Sau đó Ryazanov nói "Mironov đã đè bẹp sư tử bằng sự quyến rũ của mình".

Thành công của bộ phim đã khiến cho nam diễn viên chính Andrei Mironov trong năm đó được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú LB Nga. Và đến tận ngày nay các khán giả vẫn có thể sảng khoái thư giãn với bộ phim này.

Mấy trích đoạn trong phim[sửa | sửa mã nguồn]

Cảnh chiếc xe hơi với Andrey, Antonio và Giuseppe đi xuống sông và bơi theo đáy sông sang bờ bên kia, nước sông ngập mái. Từ dưới nước vọng lên đoạn đối thoại của hai người Ý:

Giuseppe: Không phải xe hơi, mà là tàu ngầm, cậu nhìn kìa, đẹp quá, y như trong bể  !
Antonio: Không mở cửa sổ, đồ ba hoa !
Giuseppe: Cẩn thận, cậu đè chết giờ !

- Con sư tử đó chẳng hiểu gì bằng tiếng Ý cả. - Làm sao hiểu được, nó là sư tử Nga mà !

- Ôi tôi đói quá ! - Con sư tử kia còn đói hơn !

Rosario Agrò: Nếu cần giết ai, cứ viết thư, tôi sẽ đến ngay !

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Thông tin trên Website NuocNga.Net