Rambo 2

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Rambo: First Blood Part II
Đạo diễn George P. Cosmatos
Sản xuất Buzz Feitshans
Kịch bản Sylvester Stallone
James Cameron
Cốt truyện Kevin Jarre
Dựa trên Nhân vật của David Morrell
Diễn viên Sylvester Stallone
Richard Crenna
Charles Napier
Steven Berkoff
Julia Nickson
Martin Kove
George Cheung
William Ghent
Âm nhạc Jerry Goldsmith
Quay phim Jack Cardiff
Dựng phim Larry Bock
Mark Goldblatt
Mark Helfrich
Gib Jaffe
Frank E. Jiminez
Hãng sản xuất Anabasis Investments
Phát hành TriStar Pictures
Công chiếu 22 tháng 5 năm 1985
Độ dài 94 phút
Quốc gia  Mỹ
Ngôn ngữ Tiếng Anh
Tiếng Việt
Kinh phí 25,5 triệu USD
Doanh thu 300,400,432 USD

Rambo 2 (tựa gốc tiếng Anh: Rambo: First Blood Part II) là một bộ phim hành động / tâm lý Mỹ của đạo diễn George P. Cosmatos thực hiện, phim được công chiếu vào năm 1985. Đây là phần tiếp theo của bộ phim First Blood (1982), nó là phim thứ hai trong loạt phim Rambo của diễn viên Sylvester Stallone.[1][2]

Trong phim Stallone đóng vai cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam với tên là John Rambo. Bộ phim này được lấy ý tưởng từ vấn đề tù binh Mỹ bị mất tích sau Chiến tranh Việt Nam. Đây là một bộ phim hành động gây nhiều chú ý tại Mỹ. Ở Việt Nam bộ phim này cũng được thông dụng thông qua thị trường chợ đen, đĩa lậu.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Lưu ý: Phần sau đây có thể cho bạn biết trước nội dung của tác phẩm.

Tiếp theo bộ phim phần trước, khi Rambo bị chính quyền Mỹ bắt và cho làm việc trong một nhà tù kiêm trại lao động với công việc chính là khai thác đá. Một ngày kia, Rambo được người chỉ huy cũ của mình là Đại tá Samuel Trautman đến thăm. Trautman nói rằng chính quyền Mỹ sẽ trả tự do cho Rambo với điều kiện Rambo phải xâm nhập vào Việt Nam để tìm kiếm tù binh chiến tranh Mỹ.

Rambo đồng ý và được đưa đến một căn cứ quân sự của Mỹ tại Thái Lan rồi gặp Marshall Murdock - một quan chức Mỹ phụ trách các hoạt động tìm kiếm tù binh, theo dõi động tĩnh của Việt Nam (ông ta cho biết ông cũng là một cựu chiến binh và từng chiến đấu ở chiến trường Kon Tum). Murdock đề nghị với Rambo rằng sẽ cung cấp các thông tin về các tù binh chiến tranh và chính quyền muốn có một biệt kích được huấn luyện, dày dặn kinh nghiệm tác chiến để thực hiện hành trình tìm kiếm tù binh cho họ. Rambo được lệnh không được chạm trán với kẻ địch mà chỉ được phép chụp ảnh các tù binh chiến tranh để gửi về làm bằng chứng, chiến dịch này không bao gồm việc giải thoát họ. Rambo được tiết lộ rằng người điệp viên của chính phủ Mỹ sẽ ở đó để dẫn đường cho anh ta trong khu rừng Việt Nam.

Rambo nhảy dù vào Việt Nam ở một khu rừng hoang, một sự cố bất ngờ khiến anh mất hầu hết các thiết bị và phương tiện tối tân được trang bị, anh chỉ còn lại một con dao, bộ cung tên và vài mũi tên có bọc chất nổ. Người điệp viên của chính phủ Mỹ chỉ là cô gái bản xứ tên Cô Bảo, cô ta dẫn đường cho Rambo, cô ta tâm sự rằng mình luôn muốn đi Mỹ để tìm hạnh phúc. Cô Bảo dẫn Rambo đến doanh trại quân đội Việt Nam, Rambo thấy tù binh Mỹ ở đó và giải cứu một người trong số họ. Rambo, Cô Bảo và người tù binh Mỹ chạy thoát bằng một chiếc thuyền của hải tặc nhưng sau đó phát hiện họ bị bọn hải tặc bán đứng cho quân đội Việt Nam. Rambo giết chết tất cả bọn hải tặc rồi kêu Cô Bảo và người tù binh Mỹ nhảy thoát xuống sông. Tàu của quân đội Việt Nam xuất hiện và nã đạn vào chiếc thuyền hải tặc mà Rambo đang đứng, Rambo lấy khẩu RPG bắn nổ tàu của quân đội Việt Nam.

Chiếc trực thăng Mỹ bay đến đón Rambo và người tù binh Mỹ, bỗng dưng Murdock ra lệnh không được đón họ, chiếc trực thăng bay đi mất, Rambo và người tù binh Mỹ bị lính Việt Nam bắt. Rambo bị tra tấn, cổ tay anh bị buộc vào một cái ách và bị trầm mình xuống một hố phân đầy những con đỉa. Rambo tiếp tục bị quân đội Liên Xô (là lực lượng đã giúp đỡ, đào tạo cho bộ đội Việt Nam) tra tấn, người hỏi cung là Trung tá Podovsky và Trung sĩ Yushin lực lưỡng.

Cô Bảo cải trang thành gái mại dâm rồi đi vào doanh trại Việt Nam để cứu Rambo, Rambo vùng lên chống cự lính Liên Xô và bỏ chạy vào rừng cùng Cô Bảo, hai người bị quân Việt Nam cũng như quân Liên Xô truy đuổi ráo riết. Cô Bảo xin Rambo đưa cô về Mỹ sống, Rambo đồng ý, nhưng sau đó Cô Bảo bị lính Việt Nam bắn chết. Rambo bắt đầu nổi giận, anh chôn thi thể Cô Bảo trong rừng rồi giết chết tất cả lính Việt Nam lẫn lính Liên Xô bằng những kỹ năng tài tình. Có cung và mũi tên bọc chất nổ trong tay, Rambo phá hủy hết xe cộ của đối phương. Rambo cướp một máy bay trực thăng Huey từ quân đội Liên Xô sau khi giết chết Trung sĩ Yushin và dùng nó để tấn công trở lại, với súng máy và hỏa tiễn trên máy bay, Rambo bắn nổ hết các doanh trại quân đội. Rambo đến trại giam giải thoát các tù binh Mỹ rồi chở họ đi bằng chiếc trực thăng đó. Trung tá Podovsky cũng lái trực thăng Mi-24 đuổi theo Rambo, kết quả là Podovsky bị Rambo giết bằng hỏa tiễn M72. Rambo chở các tù binh Mỹ về chỗ căn cứ trung tâm ở Thái Lan của Murdock, anh ta rút dao đe dọa Murdock vì đã phản bội và lừa dối anh ta, Trautman sau đó đã cố gắng trấn an Rambo. Bộ phim kết thúc.

Hết phần cho biết trước nội dung.

Diễn viên[sửa | sửa mã nguồn]

  • Sylvester Stallone vai John Rambo
  • Richard Crenna vai Đại tá Samuel Trautman
  • Charles Napier vai Marshall Murdock
  • Steven Berkoff vai Trung tá Podovsky
  • Julia Nickson vai Cô Bảo
  • Martin Kove vai Ericson
  • Andy Wood vai Banks
  • George Cheung vai Trung úy Tây
  • William Ghent vai Đại úy Vinh
  • Voyo Goric vai Trung sĩ Yushin
  • Dana Lee vai Thuyền trưởng Kinh
  • Don Collins vai Tù binh Mỹ
  • Christopher Grant vai Tù binh Mỹ
  • John Sterlini vai Tù binh Mỹ
  • Alain Hocquenghem vai Tù binh Mỹ
  • William Rothlein vai Tù binh Mỹ

Thông tin về phim[sửa | sửa mã nguồn]

Trong phim, Rambo được mô tả như một chiến binh biệt kích hoàn hảo. Theo số liệu thống kê về Rambo, anh tên đầy đủ là "John J. Rambo" (sinh ngày 06/07/1947 ở Bowie, Arizona), là người lai giữa người Mỹ bản xứ và người gốc Đức, tham gia quân đội vào ngày 08/06/1964. Được huấn luyện đặc biệt trong lực lượng chuyên môn về các kỹ thuật vũ khí, võ thuật cũng như được đào tạo lái máy bay trực thăng và lính cứu thương.

Rambo: First Blood Part II được quay giữa tháng sáu 1984 và tháng tám năm 1984. Bộ phim được quay hoàn toàn vào vị trí ở Mexico. Quang cảnh thác nước, cháy nổ được thực hiện ở Acapulco, Guerrero, Mexico và phần còn lại của bộ phim trong Tecoanapa, Guerrero, Mexico.

Ngoài lề[sửa | sửa mã nguồn]

Sylvester Stallone và Tổng thống Ronald Reagan vào năm 1985.

Bộ phim được xây dựng dựa theo một quan điểm thịnh hành trong xã hội Mỹ bấy giờ, cho rằng vẫn còn nhiều tù binh Mỹ bị giam giữ tại Việt Nam sau chiến tranh. Tuy nhiên hiện nay quan điểm đó về cơ bản đã bị phủ định, bởi chính quyền Mỹ sau các phiên họp năm 1993 đã tuyên bố "Không có bằng chứng xác thực cho thấy vẫn còn tù binh Mỹ bị giam cầm ở Việt Nam",[cần dẫn nguồn] đồng thời thông qua bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.

Nếu như trong phần một, cốt truyện và diễn xuất được đánh giá cao thì phần này mọi chuyện lại khác. Bộ phim có nhiều tình tiết khá cường điệu (như việc Rambo dùng súng hỏa tiễn M72 bắn rơi trực thăng; hoặc trường đoạn Rambo xách súng máy chạy băng qua doanh trại, đấu súng trực diện hạ hàng chục lính đối phương mà không hề hấn gì). Các chi tiết như quân phục, vũ khí của Việt Nam vẫn còn nhiều sai sót. Mặt khác, nội dung phim bị cho là mang nặng tính tuyên truyền chính trị khi khắc họa quân đội Việt Nam và các chuyên gia Liên Xô khá "xấu xa và hung bạo".[cần dẫn nguồn]

Đồng thời, phim cũng "giành được" 6 đề cử Mâm xôi vàng cho những phim tệ nhất, và "thắng" tới 4 giải. Với vai diễn Rambo trong phần này, diễn viên Sylvester Stallone bị trao một Mâm xôi vàng năm 1985 cho vai nam chính tệ nhất. Diễn viên Julia Nickson-Soul cũng bị đề cử Mâm xôi vàng cho vai nữ phụ tệ nhất. Đạo diễn George Cosmatos thì bị đề cử đạo diễn tệ nhất. Quay phim và hình ảnh phim là 2 đề cử cũng "được" trao giải.

Giải thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

Giải thưởng Hạng mục Người đoạt giải Kết quả
Giải Oscar Người dựng âm thanh xuất sắc nhất Frederick Brown Đề cử
Giải Mâm xôi vàng Hình ảnh tệ nhất Buzz Feitshans Đoạt giải
Nam diễn viên chính tệ nhất Sylvester Stallone Đoạt giải
Kịch bản tệ nhất Đoạt giải
James Cameron Đoạt giải
Nhạc chủ đề tệ nhất Frank Stallone ("Peace In Our Life") Đoạt giải
Nữ diễn viên phụ tệ nhất Julia Nickson Đề cử
Ngôi sao mới tệ nhất Đề cử
Đạo diễn tệ nhất George P. Cosmatos Đề cử

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]