Saihō-ji
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Saihō-ji (Nhật: 西芳寺?) là một ngôi chùa của dòng thiền Lâm Tế ở Matsuo, phường Nishikyo, cố đô Kyoto, Nhật Bản. Ngôi chùa nổi tiếng với khu vườn rêu và cũng vì thế còn có tên là "Koke-dera" (Nhật: 苔寺 Chùa Rêu?).
Lịch sử [sửa]
Chùa được sư Gyōki xây dựng vào thời kỳ Nara (710 -794), khi nơi đây được dùng làm nơi thờ Phật A-di-đà. Truyền thuyết kể rằng có những vị sư uyên thâm như Kudai, Honen đã từng tu hành tại đây. Năm 1339, thiền tăng đồng thời là nghệ nhân làm vườn nổi tiếng Muso Soseki đã trùng tu Saihō-ji thành một Thiền viện. Từ đó đến nay, chùa hầu như không thay đổi gì nhiều. Năm 1994, tổ chức UNESCO đã công nhận Saihō-ji là một hạng mục của Di sản văn hóa thế giới Cố đô Kyōto, là "Ngôi đền lịch sử của cố đô Kyoto".[1]
Xem thêm [sửa]
- en:List of Special Places of Scenic Beauty, Special Historic Sites and Special Natural Monuments
- en:Glossary of Japanese Buddhism.
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về: Saihō-ji. |
Chú thích [sửa]
- ^ François Berthier, Reading Zen in the Rocks, p.25, The University of Chicago Press, 2000