Shakuhachi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Shakuhachi
Trái: nhìn từ trên xuống, 4 lỗ.
Phải: nhìn từ dưới lên, lỗ thứ năm.

Shakuhachi (jap. 尺八) là một sáo trúc của Nhật Bản, được đưa vào từ Trung Quốc vào thế kỷ thứ 8 và trong thế kỷ 17 nó được phát triển thành một nhạc cụ để niệm phật của các nhà tu zen. Theo truyền thống Shakuhachi được làm bằng gỗ tre, nhưng bây giờ cũng được làm bằng nhựa (ABS) hay các loại gỗ cứng.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Shakuhachi phát xuất từ xiao của Trung Quốc và vào thế ký thứ 8 được đưa vào Nhật Bản cùng với nhạc Trung Quốc trình diễn trong triều đình gagaku. Nhưng vì kích thước nhỏ và âm thanh yếu nên dần dần không còn được ưa chuộng trong giàn nhạc. Đến thế kỷ thứ 17 thì nó được các nhà tu Phật giáo tấu cho các tăng lữ tụng niệm[1].
Khác biệt chính giữa Shakuhachi của Nhật Bản và Xiao của Trung Quốc là ở lỗ thổi ((shakuhachi miệng thổi rộng, trong khi xiao chỉ có một lỗ thổi nhỏ thường hình bán nguyệt), và lỗ bấm (shakuhachi có 5 lỗ, trong khi xiao có 6 tới 8 lỗ). Những người mà chơi cả 2 nhạc cụ cho là shakuhachi khó điều khiển hơn là xiao.

Các nhà sư Fuke (komusō) với Shakuhachi
Lỗ thổi của tiêu-Xiao
Miệng thổi của shakuhachi có một cạnh sắc để chống lại chiều thổi, gọi là Utaguchi

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]