Symphony No. 41 (Mozart)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Giao hưởng số 41 cung Đô trưởng K.551, hay còn gọi là Giao hưởng Jupiter là bản giao hưởng cuối cùng của nhà soạn nhạc thiên tài nhưng đoản mệnh người Áo Wolfgang Amadeus Mozart. Mozart đã viết nò vào năm 1788. Không rõ cái tên Jupiter có từ bao giờ, có thể nó được dùng lần đầu tiên trong chương trình hòa nhạc của Hội Khuyến nhạc London tháng 3 năm 1821. Con trai Mozart, Franz Xaver Wolfgang Mozart, nói rằng tên này do ông bầu Salomon đặt[1]. Tuy là bản giao hưởng cuối cùng, lại sáng tác trong cơn bạo bệnh, nhưng bản Giao hưởng Jupiter vẫn chan chữa niềm lạc quan, yêu đời của Mozart. Có lẽ bản giao hưởng số 41 này đã nối tiếp tinh thần ấy trong các bản giao hưởng số 39giao hưởng số 40. Chương đầu chương allegro vivace là màn khởi đầu đầy mạnh mẽ, hứng khởi, thể hiện một tinh thần như nói ở trên. Chương 2 là chương andante cantabile, thể một tâm tư của một con người đang trong hoàn cảnh khó khăn (lúc này Mozart đang dần kiệt sức vì kinh tế của gia đình đang kiệt quệ). Chương 3 nối tiếp là chương menuetto (allegretto) và trio trở lại nềm lạc quan ban đầu. Và cuối cùng là chương 4, chương molto allegro, thể hiện một niềm hân hoan vui sướng đến vô cùng. Nếu căn cứ cấu trúc 4 chương của bản giao hưởng này, ta thấy rõ nó được viết theo motiv của giao hưởng thời kỳ âm nhạc Cổ điển: cứ sau một chương allegro hoặc presto là một chương andante rồi một chương menuetto (allegretto)-trio (sau này được Ludwig van Beethoven thay thành một chương scherzo) và cuối là chương finale. Bản giao hưởng số 41 của Mozart vừa thể hiện tinh thần sống của tác giả, vừa thể hiện tinh thần cổ điển trong âm nhạc. Và người ta sẽ còn hẳn nhớ mãi những giai điệu của chương 1 hoặc chương 4.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Từ điển tác giả, tác phẩm âm nhạc phổ thông, Vũ Tự Lân, xuất bản năm 2007