Tầng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một ví dụ về một tầng của ngôi nhà

Tầng hay sàn hay tấm là một thuật ngữ của kiến trúc xây dựng chỉ về một bề mặt đi bộ nằmg ngang trong một phòng hoặc một ngôi nhà, tòa nhà. Tầng là đơn vị cơ bản để tính chiều cao của tòa nhà, tầng dưới cùng (tầng trệt) là tầng cơ bản, nền tảng của ngôi nhà, được nằm liền từ phần móng nhà. Bề mặt tiếp xúc của mỗi tầng đối với những hoặc đồ vật trên nó gọi là sàn nhà.

Tầng có thể xắp xếp bao gồm: Tầng trệt (tầng dưới cùng của một ngôi nhà thông thường), tầng hầm (tầng nằm dưới mặt đất trong một số công trình xây dựng kiên cố), các tầng trên (tầng một, tầng hai, tầng ba... tương đương với lầu một, lầu hai, lầu ba....) và cao nhất của một tòa nhà thường là tầng thượng, đối với một ngôi nhà thông thường thì có tầng thượng (sân thượng) phía trên có thể đổ một tấm bê tông (một kết cấu xây dựng) khoảng 30% diện tích của ngôi nhà và thường được gọi là chuồng cu. Ở tầng trệt một số ngôi nhà hay tòa nhà có thể bố trí tầng lửng. Ban công cũng là một dạng tầng đặc biệt khi nó là một phần diện tích của ngôi nhà nhô ra ngoài không gian của tòa nhà.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]