Viện nguyên lão

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Viện nguyên lão là một hội đồng tham nghị, thường là thượng viện của một nghị viện hay cơ quan lập pháp lưỡng viện. Tên gọi này xuất phát từ Viện nguyên lão La Mã cổ đại, một hội đồng các lão niên là thành phần uyên bác trong xã hội hoặc tới từ tầng lớp cai trị.

Thượng viện của nhiều quốc gia trên thế giới hiện nay mang tên gọi viện nguyên lão, bao gồm các nguyên lão, là các thành viên được bầu ra, chỉ định, thừa kế tước hiệu, hay đạt được vị trí này bằng các phương thức khác, tùy thuộc vào từng nước. Các viện nguyên lão hiện đại thường đóng vai trò là viện tham nghị thông thái để cân nhắc các dự luật đã được hạ viện (thường do dân cử) thông qua, như trong việc điều tiết lợi ích cục bộ của địa phương với lợi ích toàn thể của quốc gia.

Tên gọi viện nguyên lão trong các ngôn ngữ châu Âu như tiếng Anh (senate) bắt nguồn từ tiếng Latinh senatus, có gốc từ senex nghĩa là "người lão niên".[1] Tiếng Việt thường gọi đơn giản là thượng viện chiếu theo vị trí của nó trong hệ thống lưỡng viện, ví dụ như Thượng viện Hoa Kỳ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Dictionary.com Unabridged Based on the Random House Dictionary: senate