Áp lực

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Áp lực (kí hiêu: vector N hoặc F) là lực ép vuông góc lên một mặt hoặc một diện tích tiếp xúc của đối tượng chịu lực. Áp lực xuất hiện ở nhiều nơi.

Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Áp lực là lực tác động trên diện tích bề mặt của một vật hay lực ép vuông góc với mặt chịu lực. Theo nghĩa chung, cũng như khái niệm lực tổng quát, áp lực là đại lượng véc-tơ. Tuy nhiên vì đã xác định được phương (vuông góc với mặt chịu lực) và chiều (hướng vào mặt chịu lực) nên khi nói về áp lực, người ta có thể chỉ nói về độ lớn (cường độ).

Đơn vị đo của áp lực là: Newton N

Công thức[sửa | sửa mã nguồn]

Đối với chất khí ta có thể sử dụng công thức sau:


p = \frac{F}{S}\ ; p = \frac{dF}{dS}

Trong đó:

p là áp suất,
F là lực ép lên diện tích chịu lực,
Sdiện tích chịu lực.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]