Ayutthaya (thành phố)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Phế tích đền đài Ayutthaya, Thái Lan

Ayutthaya (tên đầy đủ Phra Nakhon Si Ayutthaya, tiếng Thái: พระนครศรีอยุธยา; đọc là" Prác-na-khôn-Sỉ-A-yút-thay-ya ") là thành phố cùng là tỉnh lỵ của tỉnh AyutthayaThái Lan.

Ayutthaya do vua U-Thong khai lập vào năm 1350 và trở thành kinh đô của vương quốc Ayutthaya tức là Xiêm La. Danh hiệu Ayutthaya vốn gốc là địa danh AyodhyaẤn Độ, nơi sinh của Rama trong thần tích trường thiên Ramayana mà người Thái gọi là Ramakien.

Năm 1767 trong cuộc xâm lăng của người Miến, Aytthaya bị đối phương phá hủy gần như toàn phần. Phế tích xưa nay được duy trì là công viên lịch sử Ayutthaya. Địa điểm này được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Thành phố mới nay nằm lui về phía Đông khu cổ thành, cách đó 12 km.

Sử Việt thế kỷ 19 gọi địa danh này là Thượng Thành.[1]

Trung tâm thành phố Ayutthaya[sửa | sửa mã nguồn]

Thành phố tọa lạc tại ngã ba sông Chao Phraya, LopburiPa Sak, nằm trên đường sắt Bắc-Nam nối Chiang Mai với Bangkok.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. '^ Ch'en Ching-ho. Xiêm La quố lộ trình tập lục của Tống Phúc Ngoạn và Dương Văn Châu. Hong Kong: The Chinese University of Hong Kong, 1966.

Tọa độ của cổ thành: 14°20′B, 100°34′Đ