Bishōnen

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bishōnen (美少年, còn được chuyển tự thành bishounen) là một thuật ngữ tiếng Nhật theo nghĩa đen là "mỹ thiếu niên" (cậu bé đẹp).

Thuật ngữ này mô tả sự thẩm mỹ có thể thấy tại những khu vực riêng biệt ở Đông Á: một nam thanh niên trẻ có vẻ đẹp (và sức quyến rũ) vượt qua ranh giới của giới tínhthiên hướng tình dục. Điều này được biểu hiện mạnh mẽ nhất ở văn hoá đại chúng Nhật Bản, tiếp thu sự phổ biến vì các ban nhạc rock glam ái nam ái nữ của những năm 1970,[1] nhưng nó đã có nguồn gốc trong văn học Nhật Bản cổ đại, những quan niệm, tư tưởng về loạn dâm đồng tính của triều đìnhtrí thức Trung Quốc thời trung cổ và các khái niệm thẩm mỹ Ấn Độ mang sang từ Ấn Độ giáo, được du nhập với Phật giáo đến Trung Quốc.[2]

Ngày nay, bishōnen rất phổ biến với các cô gái trẻ và phụ nữ tại Nhật Bản.[2][3] Lý do cho hiện tượng xã hội này có thể bao gồm các mối quan hệ xã hội nam nữ độc đáo trong thể loại này. Một số người đưa ra giả thuyết rằng bishōnen cung cấp một phương tiện thoả mãn phi truyền thống cho các quan hệ giới tính. Hơn thế, nó phá vỡ các định kiến xung quanh những nhân vật nam ẻo lả. Những người này thường được mô tả với năng lực võ thuật rất mạnh, tài năng thể thao, trí thông minh cao hoặc năng khiếu hài hước, hay những đặc điểm mà thường được gán cho các anh hùng/nhân vật chính.[4]

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Yoshitsune, một bishonen trong lịch sử cùng người hầu Benkei ngắm hoa anh đào rơi.

Mỹ học bishōnen được duy trì đến ngày hôm nay trong animemanga, đặc biệt là shōjo mangayaoi.

Văn hoá đại chúng[sửa | sửa mã nguồn]

Sự ưu tiên lâu dài cho bishōnen có thể thấy rất rõ ở Nhật Bản và xuyên khắp các khu vực của Đông Á cho đến ngày nay.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Orbaugh, Sharalyn (2002). Trong Sandra Buckley. Encyclopedia of Contemporary Japanese Culture. Taylor & Francis. tr. 45–56. ISBN 0-415-14344-6. 
  2. ^ a b Buckley (2002). Encyclopedia of Contemporary Japanese Culture. Taylor & Francis. tr. 188, 522, 553. ISBN 0-415-14344-6. 
  3. ^ Tan, Caroline S.L. (2008). “Of Senses and Men's Cosmetics: Sensory Branding in Men's Cosmetics in Japan”. European Journal of Social Sciences 6 (1). tr. 7–25. 
  4. ^ Pflugfelder, Gregory M. (1999). Cartographies of desire: male-male sexuality in Japanese discourse, 1600-1950. University of California Press. tr. 221–234. ISBN 0-520-20909-5. 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]