Ca-lo
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Ca-lo (thường được ký hiệu là: "kal", hoặc "cal") là một đơn vị vật lý dùng để đo nhiệt lượng, và được định nghĩa là: số nhiệt lượng cần thiết để đun nóng 1 gam nước lên thêm 1 độ C, ở trong điều kiện bình thường.
Tương quan giữa Jul và ca-lo [sửa]
- công và nhiệt lượng đều là năng lượng cho nên chúng tương đồng với nhau.
- 1 cal = 4,186 J
- 1 kcal= 4186 J
Ý nghĩa vật lý của đơn vị "ca-lo" [sửa]
Ca-lo chính là định nghĩa sơ khai cho nhiệt dung riêng của nước.