Cao tăng truyện

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Cao tăng truyện (chữ Hán: 高僧傳), còn được gọi là Lương cao tăng truyện, là một bộ tuyển tập truyện ghi chép sự tích về các nhà sư nổi tiếng ở Trung Quốc từ lúc Phật giáo mới du nhập vào Trung Quốc đến đầu nhà Lương.[1]

Bộ sách gồm 13 quyển, do Tuệ Kiểu biên soạn vào thời nhà Lương Nam Bắc triều, ghi chép truyện 257 danh tăng cùng 274 nhân vật nổi tiếng từ thời Hán Vĩnh Bình (58–75) đến Lương Thiên Giám (502-519), phân thành 10 loại. Bộ truyện có tham khảo hơn 80 loại tài liệu khác nhau đương thời[2], nếu loại trừ những yếu tố huyền hoặc, cũng có giá trị rất cao về tính sử liệu, nhất là đối với giai đoạn đầu Phật giáo du nhập sang Đông Á.

Chịu ảnh hưởng của Cao tăng truyện, đời ĐườngĐạo Tuyên soạn "Tục cao tăng truyện" gồm 30 quyển, đời TốngTán Ninh soạn "Tống cao tăng truyện" gồm 30 quyển, đời MinhNhư Tinh soạn "Đại Minh cao tăng truyện" gồm 8 quyển. Đời sau gọi 4 bộ Cao tăng truyện này hợp xưng là Tứ triều cao tăng truyện.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ The Travel Records of Chinese Pilgrims Faxian, Xuanzang, and Yijing
  2. ^ Thang Dụng Đồng, "读慧皎〈高僧传〉札记".