Dụ ngôn Người giàu ngu dại

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Dụ ngôn Người Giàu Ngu dại của Chúa Giê-xu được chép trong Phúc âm Lu-ca 12: 16-21.

Rembrandt - The Parable of the Rich Fool.jpg

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Chúa Giê-xu đã kể câu chuyện này sau khi một người tìm đến xin ngài phân xử việc thừa kế:

Diễn giải[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nên biết rằng mục tiêu của cuộc sống không phải là thu trữ của cải vật chất đời này. Ai cũng biết mọi người đều trắng tay khi lìa đời. Tài sản người ấy cả đời tích lũy sẽ sang tay người khác, là người chẳng hề lao khổ để có được chúng. Tác giả Sách Huấn Ca (Truyền đạo) trong Cựu Ước cũng có quan điểm tương tự, "Ta cũng ghét mọi công lao ta đã làm ở dưới mặt trời, vì phải để lại cho người sau mình" (Huấn ca 2:18)
  • Khi một người ấn định mục tiêu duy nhất cho cuộc đời mình là làm giàu thì người ấy sẽ hiếm khi có cơ hội hưởng thụ sự giàu sang mà người ấy đã nhọc công gây dựng. Bởi vì mạng sống của con người ở trong tay Chúa, không phải trong tay họ, mặc dù những người giàu có thường tỏ ra tự mãn với suy nghĩ họ đang làm chủ cuộc đời mình, như trường hợp của người giàu trong dụ ngôn này.
  • Ham hố tích lũy của cải cho đời này không phải là phước hạnh, cũng không phải là một chọn lựa khôn ngoan, nhưng sự khôn ngoan và phước hạnh vĩnh cửu là tích lũy của cải cho cuộc sống vĩnh hằng. Vì vậy, "hãy cẩn thận… vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu".

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]