Esther

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hoàng hậu Esther chuẩn bị gặp vua Ahasuerus
Théodore Chassériau, 1841

Esther (tiếng Hebrew: אֶסְתֵּר, Standard Ester Tiberian ʼEstēr, phát âm tiếng Việt: Ê-xơ-tê), sinh tại Hadassah thuộc vùng Lưỡng Hà cổ đại, là một nhân vật trong Kinh thánh và nhân vật nghi vấn trong lịch sử, cô là nữ nhân cùng tên của Sách Kinh Thánh của Esther, theo Kinh Thánh, cô là một hoàng hậu người Do Thái của vua Ba Tư Ahasuerus (A-suê-ru).

Trong khi đó theo truyền thống lịch sử thì vua Ahasuerus được xác định là Xerxes I hoặc còn có thể là Artaxerxes I, Xerxes II hay Artaxerxes II là những vị vua cai trị Ba Tư trong suốt thời gian của đế chế Achaemenid, nhiều nhà sử học tin rằng Esther chính là một hoàng hậu của vua Ba Tư dưới một vị vua thời hậu kỳ Ba Tư, trong thời gian của đế chế Sassanid. Câu chuyện là cơ sở cho việc cử hành một lễ hội trong truyền thống của người Do Thái.

Câu chuyện trong kinh thánh[sửa | sửa mã nguồn]

Theo Kinh thánh kể lại thì ở tại kinh đô Su-sơ, có một người Giu-đa, tên là Mạc-đô-chê, con trai của Giai-rơ, cháu của Si-mê-i, chắt của Kích, người Bên-gia-min, 6 người bị bắt dẫn khỏi Giê-ru-sa-lem với những kẻ bị bắt làm phu tù đồng một lượt với Giê-cô-nia, vua Giu-đa, mà Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lô, đã bắt làm phu tù.

Người bảo dưỡng Ha-đa-xa (tức Ê-xơ-tê) con gái của cậu mình, vì nàng không có cha mẹ. Người thiếu nữ ấy là tốt tươi hình dạng, đẹp đẽ dung nhan. Vậy, khi cha mẹ nàng đã qua đời rồi, Mạc-đô-chê nhận nàng làm con gái mình. Xảy ra khi mạng lệnh của vua và chiếu chỉ người đã được rõ biết, khi có nhiều con gái trẻ đã nhóm hiệp tại kinh đô Su-sơ, giao phó cho Hê-gai chưởng quản, thì Ê-xơ-tê cũng được đem đến cung vua, giao phó cho Hê-gai, quan thái giám các cung phi.

Esther qua nét vẽ của Edwin Long.

Ê-xơ-tê được ơn trước mặt mọi người thấy nàng. Ấy vậy, E-xơ-tê được đưa đến cùng vua A-suê-ru trong cung vua, nhằm tháng mười (là tháng Tê-bết) năm thứ bảy đời người trị vì. Vua thương mến Ê-xơ-tê nhiều hơn các cung nữ khác, và nàng được ơn trước mặt vua hơn những người nữ đồng trinh; vua đội mão triều thiên trên đầu nàng, và lập nàng làm hoàng hậu thế cho Vả-thi. Đoạn, vua bày một tiệc lớn đãi các quan trưởng và thần bộc mình, tức tiệc yến của bà Ê-xơ-tê; vua rộng tha thuế cho các tỉnh, và ban thưởng xứng đáng theo bực giàu sang của vua. Khi các nữ đồng trinh hiệp lại lần thứ nhì, thì Mạc-đô-chê ngồi ở nơi cửa vua.

Ê-xơ-tê, y như lời Mạc-đô-chê đã dặn mình, không tỏ cho ai biết quê hương và tông tộc mình; vì Ê-xơ-tê làm theo điều Mạc-đô-chê dặn nàng, như khi nàng còn được bảo dưỡng nơi nhà người. Trong các ngày đó, Mạc-đô-chê đang ngồi nơi cửa vua, có hai hoạn quan của vua, trong bọn kẻ giữ cửa, là Bích-than và Thê-rết, nổi giận toan mưu tra tay vào vua A-suê-ru. Việc ấy thấu đến Mạc-đô-chê biết, người học lại cho hoàng hậu Ê-xơ-tê, bà Ê-xơ-tê nhân tên Mạc-đô-chê tâu lại cho vua. Người ta bèn tra hạch việc đó, thấy quả thật như vậy, rồi cả hai đều bị treo nơi cây hình; đoạn họ chép điều đó trong sách sử ký tại trước mặt vua.

MCR.svg Chủ đề Cơ Đốc giáo