Ira Remsen

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Ira Remsen

Sinh 10 tháng 2, 1846(1846-02-10)
thành phố New York, New York, USA
Mất 4 tháng 3, 1927 (81 tuổi)
Carmel, California, USA
Quốc tịch Hoa Kỳ
Ngành Hóa học
Nơi công tác Đại học EK, Tübingen
Trường Đại học Williams
Đại học Johns Hopkins
Alma mater Trường Đại học Bác sĩ và Phẫu thuật viên Columbia
Đại học Göttingen
Người hướng dẫn luận án tiến sĩ Wilhelm Rudolph Fittig
Các sinh viên nổi tiếng William Henry Emerson
Charles Herty
William A. Noyes
Kotaro Shimomura
Nổi tiếng vì Khám phá ra saccharin
Người sáng lập Tạp chí Hóa học Hoa Kỳ
Giải thưởng Huy chương Priestley (1923)
Giải Willard Gibbs (1914)

Ira Remsen (10 tháng 2, 1846 - 4 tháng 3, 1927) là một nhà hóa học cùng với Constantin Fahlberg, đã khám phá ra chất làm ngọt nhân tạo saccharin. Ông cũng là Viện trưởng thứ hai của Viện Đại học Johns Hopkins.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Remsen sinh ra tại thành phố New York và tốt nghiệp y khoa từ Trường Đại học Bác sĩ và Phẫu thuật viêin Columbia vào năm 1867 để làm hài lòng ba mẹ ông. Sau đó, ông đã chuyển tới Đức để theo học hóa học - niềm đam mê thật sự của ông. Ông được nhận học vị tiến sĩ từ Đại học Georg-August thuộc Göttingen vào năm 1870. Năm 1875, sau khi nghiên cứu hóa học thuần túy tại Đại học Eberhard Karls thuộc Tübingen, Remsen quay về Hoa Kỳ và trở thành giáo sư tại Trường Đại học Williams, nơi ông viết cuốn sách nổi tiếng mang tựa đề "Hóa học Lý thuyết". Nhờ danh tiếng của cuốn sách, ông đã gây được sự chú ý của Daniel Coit Gilman và ông này đã mời ông làm việc tại Viện Đại học Johns Hopkins với tư cách nhân viên chính thức. Ông nhận lời mời, đồng thời thành lập khoa hóa học tại ngôi trường này, nơi ông điều hành một phòng thí nghiệm riêng của mình. Năm 1879 ông sáng lập Tạp chí Hóa học Hoa Kỳ và ông có vai trò biên tập trong suốt 35 năm.

Năm 1879 ông đã khám phá ra công trình lớn nhất trong sự nghiệp của mình một cách tình cờ. Khi ông ăn các cuộn bánh mì vào buổi chiều sao một ngày dài trong phòng thí nghiệm nghiên cứu các chất phát sinh có độ nhớt, ông để ý thấy rằng lúc đầu cuộn bánh mình có vị ngọt nhưng sau đó lại có vị đắng.[cần dẫn nguồn] Trong khi vợ ông lại không cảm thấy được gì lạ trong cuộn bánh, Remsen đã nếm ngón tay của ông và phát hiện ra rằng vị đắng có lẽ bắt nguồn từ một trong những hóa chất trong phòng thí nghiệm của ông. Ngày hôm sau tại phòng thí nghiệm của mình, ông nếm các hóa chất mà ông đã làm việc trong ngày hôm trước khám phá ra rằng đó là vị của sản phẩm oxi hóa của o-toluenesulfonamide mà ông nếm chiều ngày hôm trước. Ông đặt tên chất mới là saccharin và ông cùng với người cộng tác là Constantin Fahlberg công bố phát hiện này vào năm 1880. Sau đó Remsen đã giận dữ khi Fahlberg đăng ký bằng sáng chế saccharin và khẳng định ông đã tìm ra saccharin.[cần dẫn nguồn]

Năm 1901 Remsen được chỉ định làm viện trưởng Đại học Johns Hopkins, nơi ông hỗ trợ cho việc thành lập trường kỹ thuật và giúp cơ sở này trở thành một trung tâm nghiên cứu. Ông đã giới thiệu nhiều kỹ thuật của các phòng thí nghiệm ở Đức mà ông học được và viết một vài sách chuyên ngành quan trọng về hóa học. Năm 1912 ông từ chức viện trưởng và nghỉ hưu tại Carmel, California. Sau cái chết của ông, tòa nhà mới thuộc khoa hóa học được đặt theo tên của ông ở Đại học Johns Hopkins. Sau khi hỏa táng, tro của ông được đặt đằng sau một tấm bản trong phòng Remsen; và ông là người duy nhất được chôn cất trong khuôn viên trường. Theo lời đồn đại, các sinh viên chưa tốt nghiệp nếu chà vào tấm bảng vào đêm trước kỳ thi hóa học sẽ có kết quả tốt.

Ngôi nhà của ông ở Baltimore được xếp hạng là Danh sách các địa điểm lịch sử Quốc gia và được tuyên bố là Di tích lịch sử Quốc gia vào năm 1975.[1]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “National Register Information System”. National Register of Historic Places. National Park Service. 15 tháng 4 năm 2008. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

  • JHU Gazette Article
  • An Essay on Ira Remsen
  • 1910 at afam.nts.jhu.edu Remsen presents his view that following the lead of the Quaker Johns Hopkins by admitting persons of African descent to Johns Hopkins University was an "almost suicidal" act.