Mặc Thế Nhân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mặc Thế Nhân
Tên khai sinh Phan Công Thiệt
Sinh 1939 (74–75 tuổi)
Gò Vấp, Gia Định
Nghề nghiệp Nhạc sĩ
Thể loại tình khúc 1954-1975
Ca khúc tiêu biểu Cho vừa lòng em
Mùa xuân cưới em
Em về với người

Mặc Thế Nhân (tên khai sinh Phan Công Thiệt, sinh 1939) là một nhạc sĩ dòng nhạc trữ tình, nhạc vàng trước 1975.

Cuộc đời & sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Mặc Thế Nhân sinh năm 1939 ở Gò Vấp, tỉnh Gia Định trong một gia đình tầng lớp trung lưu. Về bút danh Mặc Thế Nhân, ông lý giải có nghĩa là "Góp giọt mực cho đời" chứ không phải theo nghĩa đen như nhiều người nhầm tưởng. Ngoài ra ông còn có bút hiệu khác là Nhã Uyên.

Năm 13 tuổi, ông đã tham gia văn nghệ học đường.

Năm 17 tuổi, ông thọ giáo nhạc lý các nhạc sĩ Thẩm Oánh, Hùng Lân tại Trường Ca Vũ Nhạc Phổ thông Sài Gòn. Hai năm sau ra trường, ông gia nhập ban Hoa Niên. Ngoài ra ông còn cộng tác với ban nhạc Xuân Bình trình diễn nhạc trên đài truyền thanh.

Năm 1958, ông sáng tác ca khúc đầu tiên là bài Trăng quê hương và tiếp theo là bài Vui tàn ánh lửa năm 1959. Giai đoạn này ông đứng ra thành lập và điều khiển các ban văn nghệ thông tin Quận 1, Tổng hội Sinh viên - Học sinh Đô thành, ban Luân Vũ để đi trình diễn lưu động cho chính quyền Sài Gòn. Bên cạnh đó ông còn là ký giả tân nhạc kịch trường cộng tác với nhật báo Lẽ Sống, tuần báo Bình Dân với bút hiệu Mộng Thu, Giang Ái Sĩ. Ngoài ra ông còn thực hiện băng nhạc Nhã Ca và mở lớp nhạc tại Dakao - Sài Gòn.

Sự nghiệp sáng tác nhạc của ông tiêu biểu có nhiều bài phổ biến cho đến tận nay như Cho vừa lòng em, Em về với người, Mùa xuân cưới em...

Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, ông ở lại Việt Nam.

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

  • An phận
  • Biển động
  • Cánh bướm đa tình (Phan Trần)
  • Chiều mưa anh đưa em về
  • Cho người vào cuộc chiến (Phan Trần)
  • Cho vừa lòng em (Phan Trần)
  • Cho một người đi xa
  • Đường trần còn ai đó không
  • Đừng
  • Điệu buồn của Thúy
  • Gọi đời
  • Giọt sầu (Nhã Uyên)
  • Giữa lòng thế kỷ[1]
  • Hỏi bạn ngày xuân
  • Em đi trong chiều mưa
  • Em về với người (Nhã Uyên)
  • Lời ru của mẹ
  • Một lần yêu một lần sầu
  • Mùa hoa học trò
  • Mùa xuân cưới em (1971)
  • Người em hải đảo
  • Nhìn đời
  • Những ngày cắm trại
  • Những ngày chiến cuộc
  • Nếu có em
  • Nụ xuân hồng
  • Khóm trúc lầu mây
  • Quê hương tìm giấc ngủ
  • Rồi một ngày
  • Ru em tròn giấc ngủ
  • Say sóng
  • Sầu đất tổ (1960)
  • Sầu nhân thế (1960)
  • Tàu neo bến lạ
  • Tháng mấy trời mưa
  • Thế hãy còn xa lắm (1960)
  • Thủy thủ ca
  • Thư về em gái Dạ Lan
  • Thi sĩ với mùa thu
  • Trăng quê hương (1958)
  • Trả lại em
  • Trả tôi về (1968)
  • Trời cao cho cánh chim bay
  • Tương tư (10 bài)
  • Tôi thương tiếng hát học trò[2]
  • Tôi sinh nhầm thế kỷ
  • Tiễn người ra khơi
  • Tiếng vạc sầu đêm
  • Tình tôi với người
  • Vui tàn ánh lửa (1959)
  • Vùng ngự trị
  • Xả trại
  • Xin trả tôi về
  • Xin em đừng hờn

Thông tin khác[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Về bài Cho vừa lòng em nổi tiếng, lần xuất bản đầu tiên có tên là "Cho em vừa lòng" tuy được Mặc Thế Nhân giới thiệu là bài hát tâm đắc nhất của ông nhưng không được giới mộ nhạc chú ý. Mặc Thế Nhân đã nhờ nhạc sĩ Nhật Ngân sửa lời lại và ký tên là Phan Trần (tức Phan Công Thiệt và Trần Nhật Ngân). Ngoài ra có 2 bài nữa cũng ký tên Phan TrầnMột lần dang dở & Cho người vào cuộc chiến.
  2. Bài Chuyện buồn tình yêu mà sau này ở hải ngoại để tên tác giả Mặc Thế Nhân thật ra là bài Chia ly của Đỗ Lễ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ đồng sáng tác với Bằng Giang
  2. ^ đồng sáng tác với Bảo Thu

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]