Sergei Fyodorovich Akhromeev
| Sergei Fyodorovich Akhromeev | |
|---|---|
| 1923 – 1991 (68 tuổi) | |
Nguyên soái Akhromeyev trong chuyến thăm Hoa Kỳ năm 1988 |
|
| Nơi sinh | Làng Vindrey, huyện Torbeyevsky, Mordovia, Liên Xô |
| Nơi mất | Moskva, Liên Xô |
| Trung thành với | |
| Năm phục vụ | 1940-1991 |
| Cấp bậc | Nguyên soái Liên bang Xô Viết |
| Chức tư lệnh | Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Liên Xô, Tư lệnh Quân khu Viễn Đông |
| Trận chiến | Chiến tranh thế giới thứ hai Chiến tranh Afganistan |
| Tưởng thưởng | Huân chương Lenin (4) Huân chương Cách mạng Tháng Mười Huân chương Chiến tranh Vệ quốc Huân chương Cờ Đỏ (2) Huân chương Phụng sự Các lực lượng vũ trang của Tổ quốc Huân chương Sukhbaatar (Mông Cổ) Huân chương Quân công hạng nhất (Việt Nam |
Sergei Fyodorovich Akhromeev (tiếng Nga: Серге́й Фёдорович Ахроме́ев; 05/5/1923 – 24/8/1991) là một nguyên soái Liên bang Xô Viết, anh hùng Liên Xô, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Liên Xô.
Akhromeyev nguyên là một hạ sĩ quan bộ binh hải quân trong chiến tranh Xô - Đức, chiến đấu tại mặt trận Leningrad. Trong cuộc chiến tranh đó, có lần được giao giữ một chốt chặn trên đường phố, Akhromeyev đã hoàn thành nhiệm vụ mặc dù trận chiến đấu đó vô cùng ác liệt.
Thời kỳ 1984-1988, Akhromeyev là Tổng Tham mưu trưởng các lực lượng vũ trang Liên Xô. Ở cương vị đó, ông đã tham gia các cuộc hội đàm kết thúc Chiến tranh Lạnh. Song, dần dần ông trở nên bất mãn với đường lối cải cách quân đội của Mikhail Gorbachev và đã từ nhiệm. Hồi đó, Gorbachev đã ra lệnh giảm số lượng tên lửa đạn đạo tối tân nhất và chính xác nhất của Quân đội Liên Xô lúc đó là OTR-23 Oka (SS-23 Spider) theo Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân tầm trung.
Tháng 3/1990, ông làm cố vấn về các vấn đề quân sự cho Tổng thống Liên Xô.
Trong cuộc chính biến tháng 8 năm 1991, Akhromeyev đã từ nơi nghỉ dưỡng ở Sochi quay về Moskva để trợ giúp các nhà lãnh đạo cuộc chính biến do Gennady Yanayev đứng đầu. Mặc dù ông không tham gia chính biến trên danh nghĩa, song sau khi cuộc chính biến thất bại, Akhromeyev đã tự vẫn ở phòng làm việc của mình trong điện Kremlin; ông tự treo cổ bằng một sợi dây buộc rèm cửa. Ông để lại lời nhắn cho người thân, giải thích lý do ông quyết định tự vẫn là ông không muốn sống khi cái chế độ mà ông đã hy sinh cả đời để cống hiến lại sụp đổ.
Ông từng được tưởng thưởng rất nhiều huân, huy chương cao quý của Nhà nước và quân đội Liên Xô cũng như nước ngoài, trong đó có 4 Huân chương Lenin và 2 Huân chương Cờ Đỏ. Quân đội Việt Nam từng tặng ông Huân chương Quân công hạng nhất.
|
|||||