Tách giãn đáy đại dương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tuổi của vỏ đại dương; trẻ nhất (đỏ) phân bố dọc theo các trung tâm tách giãn.
Các mảng trong vỏ Trái Đất, theo học thuyết kiến tạo mảng

Tách giãn đáy đại dương xuất hiện ở các sống núi giữa đại dương, nơi mà vỏ đại dương mới được hình thành bởi các hoạt động núi lửa và sau đó chúng chuyển động từ từ ra xa sống núi. Tách giãn đá đại dương giúp giải thích quá trình trôi dạt lục địa trong học thuyết kiến tạo mảng.

Các học thuyết trước đây (như của Alfred Wegener) về trôi dạt lục địa cho rằng các lục địa "đã cày xới" trên đáy biển. Ý tưởng cho rằng chính đáy biển chuyển động (và mang theo các lục địa cùng với nó) khi nó tách giãn từ một trục trung tâm được đề xuất bởi Harry Hess, Đại học Princeton vào thập niên 1960[1]. Học thuyết cũng được chấp nhận cho đến ngày nay, và hiện tượng được biết để đều phối quá trình này là các dòng đối lưu ở manti trên dẻo và rất yếu hay quyển mềm.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ H. H. Hess, "Lịch sử các bồn đại dương" (ngày 1 tháng 11 năm 1962). IN: Petrologic studies: a volume in honor of A. F. Buddington. A. E. J. Engel, Harold L. James, và B. F. Leonard đồng tác giả. [New York?]: Hiệp hội Địa chất Hoa Kỳ, 1962. tr. 599-620.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]