Tề Bình công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tề Bình công
齊平公
Vua chư hầu Trung Quốc (chi tiết...)
Vua nước Tề
Trị vì 480 TCN-456 TCN
Tiền nhiệm Tề Giản công
Kế nhiệm Tề Tuyên công
Thông tin chung
Hậu duệ
Khương Ngao
Thụy hiệu Tề Bình công
chư hầu nước Tề
Thân phụ Tề Điệu công
Mất 456 TCN
Trung Quốc

Tề Bình công (chữ Hán: 齊平公; ở ngôi: 480 TCN-456 TCN[1]), tên thật là Khương Ngao (姜驁), là vị vua thứ 30 nước Tề - một chư hầu của nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

Ông là con trai thứ của Tề Điệu công – vua thứ 28 nước Tề và là em của Tề Giản công – vua thứ 29 nước Tề. Tháng 6 năm 481 TCN, quyền thần Điền Hằng (Điền Thành tử) giết chết Tề Giản công tại Từ châu và lập Khương Ngao lên nối ngôi, tức là Tề Bình công.

Quyền hành nước Tề từ thời Tề Điệu công đã lọt vào tay họ Điền. Sang thời Bình công, quyền hành họ Điền càng lớn. Điền Hằng nắm hết chính sự, tự cắt đất Tề từ An Bình về phía đông làm ấp riêng.

Năm 456 TCN, Tề Bình công mất. Ông ở ngôi được 25 năm. Con ông là Khương Tích được lập lên thay, tức là Tề Tuyên công.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Sử ký Tư Mã Thiên, thiên:
    • Tề Thái công thế gia
  • Phương Thi Danh (2001), Niên biểu lịch sử Trung Quốc, NXB Thế giới

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Sử ký, Tề Thái công thế gia; Phương Thi Danh, sách đã dẫn, tr 33