Trận Fredericksburg

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Trận Fredericksburg
Một phần của Nội chiến Hoa Kỳ
Trận Fredericksburg 1862.jpg
Battle of Fredericksburg
Minh họa: Kurz và Allison.
.
Thời gian 1115 tháng 12, 1862[1]
Địa điểm Quận SpotsylvaniaFredericksburg, Virginia
Kết quả Chiến thắng lớn của Liên minh miền Nam[1][2]
Tham chiến
Flag of the United States Liên bang miền Bắc Cờ của Liên minh miền Nam Hoa Kỳ Liên minh miền Nam
Chỉ huy
Flag of the United States Ambrose Burnside Cờ của Liên minh miền Nam Hoa Kỳ Robert E. Lee
Thành phần tham chiến
Binh đoàn Potomac Binh đoàn Bắc Virginia
Lực lượng
~114.000 quân tham chiến ~72.500 quân tham chiến
Tổn thất
12.653 quân
(1.284 tử trận,
 9.600 bị thương,
 1.769 bị bắt/mất tích)[3]
5.377 quân
(608 tử trận,
 4.116 bị thương,
 653 bị bắt/mất tích)[4]
.

Trận Fredericksburg là một trận đánh thời Nội chiến Hoa Kỳ diễn ra trong các ngày 11–15 tháng 12 năm 1862 giữa binh đoàn Potomac của Liên bang miền Bắc do tướng Ambrose E. Burnside chỉ huy kéo đến tấn công và binh đoàn Bắc Virginia thuộc Liên minh miền Nam của tướng Robert E. Lee phòng thủ trong và lân cận thành phố Fredericksburg, Virginia. Trận đánh này, là cuộc đại chiến cuối cùng của cả hai bên trong năm 1862, kết thúc với thất bại nặng nề của Tổng thống Abraham Lincoln trong việc hoàn tất mục tiêu của ông trong cuộc Nội chiến.[2] Cuộc tấn công ngày 13 tháng 12 năm 1862, khi quân miền Bắc dàn hàng ngang và tiến đánh trực diện trong vô vọng, bị quân miền Nam nấp trong chiến hào trên các cao điểm xung quanh thành phố bắn gục hàng loạt, là một trong những trận chiến "một chiều", bi kịch[5] và phi nghĩa[6] nhất của cuộc Nội chiến. Lực lượng miền Bắc với thất bại trong cả 14 lần tấn công đã tổn thất nặng nề gấp hơn hai lần so với đối phương, mất luôn hoàn toàn một cơ hội khôi phục sức mạnh sau khi Burnside tái tổ chức quân lực[7][8]. Thảm họa Fredericksburg - nằm trong loạt chiến thắng của quân Liên minh khi ấy, trở thành một thất bại thảm hại hơn cả của Binh đoàn Potomac của phe Liên bang trong suốt chiều dài cuộc chiến,[2][9] đưa cả binh đoàn này tới tình trạng suy nhược.[7] Binh đoàn Potomac bị đẩy vào thế yếu và Binh đoàn Bắc Virginia nắm được quyền chủ động cho đến đầu năm 1863.

Kế hoạch tấn công của Burnside là vượt qua sông Rappahannock tại Fredericksburg vào giữa tháng 11 và tiến về thủ đô Richmond của miền Nam trước khi quân đội của Lee có thể ngăn chặn. Không may là những vấn đề hành chính quan liêu đã khiến cho Burnside không thể có đủ số cầu phao cần thiết đúng lúc và Lee đã kịp hành quân đến chốt chặn vị trí này. Sau khi quân miền Bắc dựng được cầu và vượt qua sông dưới hỏa lực của đối phương, thì một cuộc chiến đấu đường phố đã diễn ra trong các ngày 11–12 tháng 12. Trong lúc đó thì quân miền Bắc cũng chuẩn bị cho cuộc tấn công vào các vị trí phòng thủ ở phía nam và tại cao điểm phòng thủ vững chắc Marye's Heights ở phía tây thành phố. Cứ điểm của quân miền Nam ở đây gần như là bất diệt.[7]

Ngày 13 tháng 12, "đại sư đoàn" của thiếu tướng miền Bắc William B. Franklin đã chọc thủng phòng tuyến đầu tiên do trung tướng Stonewall Jackson đóng giữ ở khu phía nam, nhưng cuối cùng lại bị đánh lui. Burnside lệnh cho các "đại sư đoàn" của Edwin V. SumnerJoseph Hooker mở nhiều cuộc công kích trực diện vào vị trí của tướng James Longstreet trên cao điểm Marye's Heights, nhưng đều bị đẩy lui với thiệt hại nặng nề. Lòng quả cảm của các chiến sĩ Liên bang chỉ mang lại đại họa cho họ chứ không hề đem lại chiến quả gì, lại chỉ ghi dấu cho họ một trận thua nối tiếp thất bại trong chuỗi trận Bảy ngày.[7][10] Thây tử sĩ miền Bắc chất cao đến độ người ta khó có thể đi qua chiến địa mà không dẫm lên những xác chết, trong khi không một người lính Liên bang nào tiến sát được đến cứ điểm của quân Liên minh.[6][8] Báo chí Liên minh rầm rộ đưa tin đại thắng lừng vang.[11] Thắng lợi vang dội này góp phần làm nên đỉnh điểm cho phe Liên minh miền Nam vào cuối năm 1862 và cũng là thời khắc đen tối của nỗ lực chiến tranh của Liên bang miền Bắc. Bản thân Tổng thống Lincoln cũng rất đau buồn với thảm họa này[2], mặc dầu ông vẫn tin cẩn vào lòng dũng cảm của các chiến sĩ Binh đoàn Potomac dám tiến công cả cứ điểm kiên cố của quân địch.[11] Phe miền Bắc đau buồn[5], Chính phủ của ông đã lâm vào khủng hoảng trầm trọng và nhiều người yêu cầu ông phải từ chức.[7] Đến ngày 15 tháng 12, Burnside phải rút lui và bỏ dở chiến dịch tấn công thủ phủ Richmond của miền Nam. Đây lại là một chiến dịch thất bại khác của phe miền Bắc tại Mặt trận miền Đông trong cuộc Nội chiến. Với đại bại của quân miền Bắc trong trận đánh tại Fredericksburg - một chiến quả cho khả năng tận dụng địa thế và cố thủ của Lee[9], Burnside bị đánh giá như một vị tướng lĩnh tệ hại trong khi hình ảnh bất khả chiến bại của Lee lại được gia tăng, mặc dù Lincoln nể trọng Burnside do ông tự giác nhận lỗi về chiến bại thê lương tại trận Fredericksburg.[2][7] Sự ghi hằn của thảm họa Fredericksburg vào tâm trí của người miền Bắc có thể được thấy trong chiến thắng lớn lao của họ ở trận Gettysburg vào giữa năm 1863, khi họ quyết tâm phải giáng cho quân miền Nam một "Fredericksburg".[10] Tuy vậy, bất chấp việc người miền Bắc tỏ thái độ tuyệt vọng trên Mặt trận miền Đông, Lincoln vẫn kiên quyết phải chiến đấu tới cùng và vào đầu năm 1863, ông đã huyền chức Tướng Burnside.[7]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă NPS
  2. ^ a ă â b c James K. Bryant, The Battle of Fredericksburg: We Cannot Escape History
  3. ^ Eicher, trg 405.
  4. ^ Eicher, trg 405. Foote, trg 44, cho rằng con số 4.201 được thừa nhận sau này là dựa trên việc hơn 1.000 người bị coi là bị thương hay mất tích đã trở lại với gia đình ngay sau trận chiến. Goolrick, trg 779, cũng nhất trí với số liệu này.
  5. ^ a ă Michael C. C. Adams, Fighting for Defeat: Union Military Failure in the East, 1861-1865, trang 134
  6. ^ a ă Michael Lee Lanning, The Civil War 100: The Stories Behind the Most Influential Battles, People and Events in the War Between the States, trang 125
  7. ^ a ă â b c d đ Wilmer L. Jones, Generals in Blue and Gray: Lincoln's generals, trang 23
  8. ^ a ă Tim McNeese, America's Civil War, trang 65
  9. ^ a ă Michael Lee Lanning, The Civil War 100: The Stories Behind the Most Influential Battles, People and Events in the War Between the States, các trang 23-27.
  10. ^ a ă George C. Rable, Fredericksburg! Fredericksburg!, trang 2
  11. ^ a ă Carl Smith, Adam Hook, Fredericksburg 1862: 'clear the way!', trang 84

Thư mục[sửa | sửa mã nguồn]

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tọa độ: 38°17′58″B 77°28′14″T / 38,2995°B 77,4705°T / 38.2995; -77.4705