Trống

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trống là một nhạc cụ quan trọng trong bộ gõ, nó quyết định khá nhiều về nhịp nhạc, làm cho nhạc sinh động hơn cũng như giữ nhịp cho nhạc. Nhiều bài nhạc chỉ cần trống thôi cũng đủ tạo nên bản nhạc. Trống thường to và tròn,cân đối,trống được chia làm ba phần: mặt trống, thân trống và đế trống. Một bộ trống hoàn chỉnh thường có những dụng cụ sau như: trống cái có nhiệm vụ âm chính trong bộ. Những cái trống khác được gọi là trống con và chúng được cấu tạo khác nhau về bên ngoài cũng như âm vực thấp và vừa vừa, còn tuỳ các tay trống muốn đánh cái nào mà mình cảm thấy hoàn hảo để thực hiện một bài hát hoàn chỉnh với sự giúp đỡ các nhạc cụ khác. Một dụng khác nữa là cymbol mà ta hay gọi là não bạt phát ra những tiếng "xèng" để đa dạng hơn.Trống thường dùng hát.

Cấu tạo[sửa | sửa mã nguồn]

Trống có cấu tạo khá đơn giản, nhưng chỉ một chút khác biệt cũng đủ để tạo ra âm thanh khác nhau. Trống thường dành cho những loại nhạc R&B, dance, jazz có cấu tạo trầm ấm sâu sắc và có tiếng vang lâu và xa. Khác với những loại trống dành cho rocker thì có cấu tạo âm sắc lạnh, bỗng và rõ hơn trống thường.

Mặt trống: được cấu tạo từ nhiều loại da khác nhau và đc căng lên và đc đóng chặt trên thành trống. Càng cứng thì âm thanh rõ hơn và trầm hơn. Tuy vậy nhưng đôi khi có nhiều người nhầm giữa trống thường và trống điện tử, và đa phần trống điện tử đc sử dụng nhiều hơn.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Trống trận thời Tây Sơn

Trống là nhạc cụ xuất hiện sớm nhất, từ những lúc còn sơ khai, người xưa đã biết làm trống để tạo nên âm thanh có nhịp điệu đầu tiên trong lịch sử, trống ngày xưa chỉ là một cái thùng rỗng và được phủ lớp da cúng và căng để tạo âm thanh. Từ đó đến nay, trống luôn được sử dụng trong các lễ hội của các dân tộc thiểu số và dân ta dùng trống để khích lệ quân lính trước khi ra trận cũng như huấn luyện binh.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]