Telua dioxit

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Telua dioxit
TeO2powder.jpg
Cryst struct teo2.png
Tên khácTellurium(IV) oxide
Nhận dạng
Số CAS7446-07-3
PubChem62638
Ảnh Jmol-3Dảnh
SMILES
InChI
Thuộc tính
Công thức phân tửTeO2
Khối lượng mol159.60 g/mol
Bề ngoàiChất rắn trắng
Khối lượng riêng5.670 g/cm3(orthorhombic)
6.04 g/cm3 (tetragonal) [1]
Điểm nóng chảy 732 °C (1.005 K; 1.350 °F)
Điểm sôi 1.245 °C (1.518 K; 2.273 °F)
Độ hòa tan trong nướckhông đáng kể
Độ hòa tantan trong axit và kiềm
Chiết suất (nD)2.24
Trừ khi có ghi chú khác, dữ liệu được cung cấp cho các vật liệu trong trạng thái tiêu chuẩn của chúng (ở 25 °C [77 °F], 100 kPa).
Có  kiểm chứng (cái gì Có KhôngN ?)

Telua dioxit là một hợp chất vô cơ, là một oxit dạng rắn của telua, có thành phần chính gồm hai nguyên tố là teluaoxy, với công thức hóa học được quy định là TeO2. Hợp chất này tồn tại ở hai hình thức khác nhau, các khoáng chất tellurit, dạng thức β-TeO2 màu vàng và tetragonal tổng hợp, không màu (paratellurit) với dạng α-TeO2.[2] Hầu hết các thông tin liên quan đến các phản ứng hóa học của hợp chất hầu hết thu được trong các nghiên cứu liên quan đến paratellurit, α-TeO2.[3]

Sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Hợp chất được sử dụng làm vật liệu quang học. Telua dioxit cũng là một hợp chất dùng làm kính có điều kiện, có nghĩa là nó sẽ tạo thành dạng kính với điều kiện bổ sung một lượng % mol nhỏ của một hợp chất thứ hai, như oxit hoặc halogenua. Kính TeO2 có chỉ số khúc xạ cao và truyền vào phần giữa hồng ngoại của quang phổ điện từ, do đó chúng có lợi ích về công nghệ cho các ống dẫn sóng quang học. Kính Tellurit cũng đã được cho đi triển lãm Raman, và được lợi gấp 30 lần so với silic, hữu ích trong ứng dụng khuếch đại sợi quang học.[4]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Pradyot Patnaik (2002). Handbook of Inorganic Chemicals. McGraw-Hill. ISBN 0-07-049439-8. 
  2. ^ Greenwood, Norman N.; Earnshaw, A. (1984), Chemistry of the Elements, Oxford: Pergamon, tr. 911, ISBN 0-08-022057-6 
  3. ^ W.R.McWhinnie (1995) Tellurium - Inorganic chemistry Encyclopedia of Inorganic Chemistry Ed. R. Bruce King (1994) John Wiley & Sons ISBN 978-0-471-93620-6
  4. ^ Stegeman R, Jankovic L, Kim H, Rivero C, Stegeman G, Richardson K, Delfyett P, Guo Y, Schulte A, Cardinal T (2003). “Tellurite glasses with peak absolute Raman gain coefficients up to 30 times that of fused silica”. Optics Letters 28 (13): 1126–8. PMID 12879929. doi:10.1364/OL.28.001126.