121 Hermione
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
|
121 Hermione (phát âm /hərˈmaɪ.əniː/ hər-MYE-ə-nee) là một tiểu hành tinh rất lớn kiểu C, nghĩa là có bề mặt tối, có quỹ đạo thuộc nhóm tiểu hành tinh Cybele, bên ngoài vành đai chính. Thành phần cấu tạo của nó dường như bằng carbonate. Tiểu hành tinh này do J. C. Watson phát hiện ngày 12.5.1872, và được đặt theo tên Hermione, con gái của Menelaus và Helen trong thần thoại Hy Lạp.
Các đặc tính vật lý [sửa]
Tiểu hành tinh này có dạng thùy kép - như các hình quang học thích nghi (adaptive optics) chứng tỏ - hình thứ nhất được chụp trong tháng 12 năm 2003, bằng kính viễn vọng của đài thiên văn Keck.[1] Trong số nhiều kiểu hình dạng được đề nghị hợp với các hình ảnh, có một dạng giống như "người tuyết" (snowman) được coi là hợp nhất với tỷ lệ tiến động quan sát thấy của tiểu hành tinh này.[2] Trong mẫu "người tuyết", hình dạng của tiểu hành tinh này có thể xấp xỉ bằng 2 hình cầu gối lên nhau từng phần với 2 bán kính 80 và 60 km, mà các tâm điểm cách nhau 115 km. Một dạng hình ellipsoid đơn giản bị loại bỏ.
Việc quan sát quỹ đạo của tiểu hành tinh này đã có thể cho phép xác định chính xác khối lượng của nó.[2] Đối với mẫu "người tuyết" thích hợp nhất thì tỷ trọng của nó là 1.8 ± 0.2 g/cm³, cho một tình trạng xốp là 20%, và có thể chỉ ra rằng các thành phần chính là các vật thể rắn gãy, nứt, nhưng không là một đống sa khoáng mảnh vụn.
Vệ tinh (S/2002 (121) 1) [sửa]
|
Một vệ tinh của tiểu hành tinh này được kính viễn vọng Keck II phát hiện năm 2002 và hiện được đặt tên là S/2002 (121) 1. Nó chưa có tên chính thức, nhưng tên "LaFayette" đã được một nhóm các nhà thiên văn học đề nghị, ám chỉ tới tàu chiến được hầu tước Lafayette bí mật sử dụng để tới châu Mỹ giúp đỡ các người nổi dậy.
|
|
|
|
Tham khảo [sửa]
Liên kết ngoài [sửa]