Cơ chế phát triển sạch

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Cơ chế phát triển sạch (CDM -Clean Development Mechanism) là cơ chế hợp tác được thiết lập trong khuôn khổ nghị định thư Kyoto (Nhật Bản) tháng 12 năm 1997, Nghị định thư đã thiết lập một khuôn khổ pháp lý mang tính toàn cầu cho các bước khởi đầu nhằm kiềm chế và kiểm soát xu hướng gia tăng phát thải khí nhà kính đưa ra các mục tiêu giảm phát thải chính và thời gian thực hiện cho các nước phát triển, theo đó các nước phát triển (các nước công nghiệp) hỗ trợ, khuyến khích các nước đang phát triển thực hiện các dự án thân thiện với môi trường, nhằm phát triển bền vững.

Bảng phân loại giảm chất thải CDM theo quốc gia.

15 phạm vi dự án CDM[sửa | sửa mã nguồn]

Ở Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Cơ chế phát triển sạch đã và đang được đưa vào các dự án nhằm giảm phát thải khí nhà kính. Bộ Tài Nguyên và Môi trường Việt Nam (DNA) là Cơ quan chủ quản, chịu trách nhiệm về xét duyệt các tiêu chuẩn dự án CDM ở Việt Nam.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]