Cao độ
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Độ cao của bề mặt Trái Đất so với mực nước biển. Khoảng hơn 70% bề mặt Trái Đất là chìm dưới mực này
Cao độ, độ cao của một điểm trong không gian là khoảng cách thẳng đứng (theo chiều lực hút hấp dẫn) từ điểm đó đến một mặt đẳng thế chuẩn. Mặt chuẩn có thể là một mặt phẳng hoặc mặt cong, có thể là mặt cố định hoặc mặt giả định bất kỳ, thông thường[1] là mực nước biển (bỏ qua biến động do thủy triều), một mặt có hình Ellipsoid tròn xoay.
Xem thêm [sửa]
Tham khảo [sửa]
- ^ Thông thường: áp dụng đối với các đối tượng có kích thước thông thường, ở vị trí thông thường gần bề mặt Trái Đất