Castile-La Mancha

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Castile-La Mancha (Tiếng Tây Ban Nha: Castilla-La Mancha) là một cộng đồng tự trị của Tây Ban Nha Castile-La Mancha có chung đường biên giới với Castile và León, Aragon, Madrid, Valencia, Murcia, ExtremaduraAndalusia. Thủ đô là Toledo và thành phố đông dân nhất là Albacete Hầu hết vùng này là nơi diễn ra câu chuyện nổi tiếng trong tiểu thuyết Tây Ban Nha là Đôn Kihôtê của nhà văn Miguel de Cervantes. Mặc dù La Mancha là một đồng bằng méo mó, nhưng nó chuyển tải các biểu tượng của Văn hóa Tây Ban Nha là hoa hướng dương, nấm, oliu, phô mai Manchego và Don Quixote.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Lịch sử của Castile-La Mancha đầy ý nghĩa. Bắt đầu từ thời kỳ Hồi giáo khoảng giữa thế kỷ 8 đến thế kỷ 14. Castile-La Mancha đã là chiến trường của nhiều cuộc chiến lịch sử giữa tín đồ Thiên Chúa giáo và tín đồ Hồi Giáo trong suốt từ năm 1000 đến thế kỷ 14 (dưới tên Trận chiến của Las Navas de Tolosa). Nó hình thành dưới sự hợp nhất của CastileAragon vào năm 1492 dưới triều đại Hoàng hậu Isabel và vua Ferdinand.

Vùng[sửa | sửa mã nguồn]

Castile-La Mancha được chia thành 5 tỉnh, đặt tên theo thủ phủ của các tỉnh đó. Bao gồm:

Các thị xã quan trọng của Castile-La Mancha (với hơn 25.000 nhân khẩu) là:

Các thị trấn khác ở Castile-La Mancha (ít hơn 25.000 nhân khẩu) là: