Kinh Vinh Danh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Kinh Vinh Danh (tiếng Latinh: Gloria in Excelsis Deo) là kinh được dùng để tôn vinh Thiên Chúa và thường được dùng trong phần tiền tụng, phần đầu trong nghi thức thánh lễ của Giáo hội Công giáo Rôma.

Kinh Vinh Danh là một thánh thi rất cổ kính, mà Giáo hội công giáo dùng để tôn vinh Chúa Cha và cầu khẩn Chiên Con. Kinh này được hát hoặc do toàn thể cộng đoàn tín hữu, hoặc luân phiên giữa dân chúng và ca đoàn, hoặc do chính ca đoàn hát. Nếu không hát thì phải đọc, hoặc mọi người đọc chung, hoặc chia hai bè...

Kinh này được hát trong các Chúa Nhật (lễ ngày chủ nhật) ngoài Mùa Vọng và Mùa Chay, trong các lễ trọng và lễ kính, và trong các dịp lễ khá long trọng.[1]

Bản tiếng Việt[sửa | sửa mã nguồn]

Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời và bình an dưới thế cho người thiện tâm.
Chúng con ca ngợi Chúa, chúng con chúc tụng Chúa, chúng con thờ lạy Chúa, chúng con tôn vinh Chúa, chúng con cảm tạ chúa vì vinh quang cao cả Chúa, lạy Chúa là Thiên Chúa, là Vua trên trời, là Chúa Cha toàn năng. Lạy Con một Thiên Chúa, Chúa Giêsu Kitô. Lạy Chúa là Thiên Chúa, là Chiên Thiên Chúa, là Con Ðức Chúa Cha, Chúa xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con, Chúa xóa tội trần gian, xin nhậm lời chúng con cầu khấn. Chúa ngự bên hữu Ðức Chúa Cha, xin thương xót chúng con. Vì lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa là Ðấng Thánh, chỉ có Chúa là Chúa, chỉ có Chúa là Ðấng Tối Cao, cùng Ðức Chúa Thánh Thần trong vinh quang Ðức Chúa Cha. Amen

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Phụng vụ thánh lễ, Lm Aug Nguyễn Văn Trinh, Nxb Tôn giáo, quý II/2008