Phuket (thành phố)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mueang Phuket
เมืองภูเก็ต
Số liệu thống kê
Tỉnh: Phuket
Văn phòng huyện: Talat Yai
7°53′24″B, 98°23′6″Đ
Diện tích: 224.0 km²
Dân số: 188.115 (2006)
Mật độ dân số: 839.8 người/km²
Mã địa lý: 8301
Mã bưu chính: 83000 và 83100
Bản đồ
Bản đồ Phuket, Thái Lan với Mueang Phuket

Thành phố Phuket (tiếng Thái: เมืองภูเก็ต) là thủ phủ, nằm ở Tây Bắc của tỉnh Phuket. Dân số thành phố khoảng 60.000 người. Phuket được nâng lên cấp thành phố (thesaban nakhon) vào ngày 13 tháng 2 năm 2004.

Địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Mũi Promthep

Thành phố này nằm ở phần phía Nam của đảo Phuket. Bờ biển phía Tây và phía Nam bao gồm nhiều bãi tắm cho du khách, từ Tây Bắc:

  1. Karon,
  2. Bãi biển Kata,
  3. Bãi biển Kata Noi,
  4. Bãi biển Nai Harn,
  5. Bãi biển Rawai
  6. Vịnh Chalong

Các bãi biển được các mũi đá tách riêng ra, trong đó nổi tiếng nhất là mũi đá Promthep Cape ở cực nam của hòn đảo. Người Thái thường thích ngắm hoàn hôn ở mũi này.

Bãi biển Karon

Thành phố du lịch[sửa | sửa mã nguồn]

Nằm trong vô số hòn đảo nằm rải rác dọc theo dải đất hẹp dẫn đến Mã Lai. Có những hòn đảo lớn hơn như Ko SamuiPhuket được phát triển phục vụ ngành du lịch. Trải qua nhiều thập niên, Phuket nổi tiếng là một trong những điểm du lịch biển sạch.

Đảo Phuket gần như biệt lập với đất liền, tuy nhiên, chính nhờ du lịch và khoáng sản giàu có về thiếc, cao sudừa đã đem lại sự giàu có cho đảo.

Một tụ điểm vui chơi ở Phuket

Vào thập niên 1970, du khách biết đến Phuket ngoài điểm đến là Pattaya. Sau đó, nhà hàng, khách sạn và khu nghỉ mát cùng với phi trường của đảo được mở rộng để đón chào du khách đến từ Châu Á, Châu ÂuChâu Úc. Ngày nay, Phuket không còn là nơi được biết đến là nơi có nhiều khoáng sản mà chỉ là nơi hoàn toàn dành cho du lịch.

Toàn cảnh Phuket

Kiến trúc cổ[sửa | sửa mã nguồn]

Không giống các thành phố khác của đất nước, thành phố Phuket mang hoàn toàn theo kiểu riêng. Kiểu xây dựng nhà cửa theo mẫu mã kiến trúc đặc trưng thuộc địa, nhờ những nhà tư bản khai thác mỏ thiếc và cây cao su vào cuối thế kỷ thứ 19, sau trận hỏa hoạn đã tàn phá vùng thị trấn. Có những chuyến tham quan du lịch các kiến trúc cổ do các công ty du lịch bản địa tổ chức. Nơi đây có các kiến trúc của người Hoa để lại với kiến trúc tầng trệt làm nơi buôn bán, có hành lang tiếp tân và tầng cao làm nơi sinh sống. Nét quyến rũ về những ngôi nhà cao tầng cổ xưa của thành phố Phuket được kết hợp nhiều nơi thiêng liêng của người Hoa. Quan trọng là Wat Jui Tue sơn màu sắc chói lọi và một chùa khác nhỏ hơn là Wat Put Jaw, bên cạnh cửa lớn của chùa này có một ngoi chợ trên đường Ramong. Chùa là nơi xuất phát lễ hội Phật tử sang đạo ăn chay năm ngày tại Phuket vào tháng mười hàng năm.

Bãi biển Patong bị sóng thần tàn phá

Tuy nhiên, niềm tự hào của thành phố Phuket trải dài trên nhiều bờ biển đẹp thơ mộng và chính điều này đã đem lại cho thành phố sự giàu có thịnh vượng. Tất cả bờ biển đẹp đều có vị trí thích hợp về phía Tây của hòn đảo, bờ biển Phía Đông chủ yếu là bãi cát có lớp đá lộ thiên.

Nét đẹp của biển

Sóng thần[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 2004, thành phố bị sóng thần tàn phá hầu như toàn bộ, du lịch được khôi phục qua nhiều năm tháng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Bài viết trích từ khóa luận tốt nghiệp "Bài thuyết minh xây dựng tuyến điểm đất nước Thái Lan" - tác giả Phan Minh Châu - Lưu tại thư viện trường Đại học dân lập Hùng Vương. Phần Phuket trang 223.[1]
  • Meher Mc Arthur, Phan Quang Định, tìm hiểu Mỹ Thuật Phật Giáo, Nhà xuất bản Mỹ Thuật.
  • G.S Nguyễn Tấn Đắc, Văn hóa Đông Nam Á, nhà Xuấn Bản Khoa Học Xã Hội.
  • Trịnh Huy Hóa (biên dịch), đối thoại với các nền văn hóa - Thái Lan, Nxb Trẻ.
  • Vân Khánh - Hương Giang, Đền vàng Wat Prathat, Cẩm nang ẩm thực và khách sạn.
  • Hoàng Văn Quang (sưu tầm và biên soạn), Hướng dẫn tham quan thủ đô Bangkok - nhà xuất bản Phương Đông.
  • Đại Đức Thích Chân Tính, Lược truyện Đức Phật Thích Ca, nhà xuất bản Tôn Giáo.
  • Thu Thanh - Pattaya - điểm hẹn lý tưởng, Tiếp thị và gia đình.
  • Nguyễn Chí Thông - Từ điển Thái Lan -Việt, nhà xuất bản văn hóa thông tin.
  • Ts. Đỗ Quốc Thông - Giáo trình địa lý du lịch thế giới.
  • Ts.Trần Văn Thông, Quy hoạch du lịch, Nhà xuất bản giáo dục.
  • Lê Quốc Vinh (chủ biên) - Hà Bích Liên, Các nhân vật lịch sử trung đại, Nhà xuất bản giáo dục.
  • Elvis,English - Thai - English, Top. Bk.th
  • Khumudriemsop, Hi-ed publishing, Spicy Co.ltd.
  • Nangsudonthang, Panrawat Sumkhuthong, Bangkok Book.
  • Puangsonbat Yubin Puangsombat, English - Thai,Spicy Co.ltd.
  • Mrs Juthamas Siriwan, Thailand Mice,Planding Guide.
  • Rajdammri, Thailand Traditation Isan and the Northeast, Duty Free Shop
  • Rajdammri, Bangkok and the central Plains, Duty Free Shop.