Bangkok

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Băng Cốc)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bangkok
กรุงเทพมหานคร
Tóm lược
Diện tích: 1.568,7 km²
Xếp hạng 68
Nhân khẩu: 6.355.144 (2000)
Xếp hạng 1
Mật độ dân: 4.426 người/km²
Xếp hạng 1
ISO 3166-2: TH-10
Tỉnh trưởng: Apirak Kosayothin
(từ 2004)
Bản đồ
Bản đồ Thái Lan chỉ vị trí tỉnh Bangkok}

Bangkok, hay Băng Cốc, (tiếng Thái: กรุงเทพฯ Krung Thep; phiên âm cũ: Vọng Các) là thủ đô và thành phố lớn nhất của Thái Lan. Dân số năm 2000 là 6.355.144 người. Thành phố nằm ở toạ độ 13°45′ Bắc và 100°31′ Đông, ở hữu ngạn sông Chao Phraya.

Bangkok là thành phố có tốc độ phát triển về kinh tế rất nhanh ở vùng Đông Nam Á. Đây cũng là nơi thu hút nhiều khách du lịch. Bangkok cũng là nơi nổi tiếng với nhiều đồ đạc hàng hoá giá rẻ.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Chùa Wat Phra

Lúc đầu, Bangkok chỉ là một nơi buôn bán và cộng đồng dân cư cảng nhỏ, gọi là Bang Makok, để từ đó phục vụ cho Ayuttaya, lúc đó là thủ đô của nước Thái (còn gọi là nước Xiêm - Siam), cho tới khi Ayuttaya bị Miến Điện xâm chiếm năm 1767. Một thủ đô mới đã được thiết lập ở Thonburi (hiện nay là một phần của Bangkok) trên bờ tây sông Chao Phraya. Vua Rama I đã xây dựng cung điện trên bờ sông phía đông năm 1782 và đổi tên thành phố thành Krung Thep, nghĩa là "thành phố của các vị thần". Cái tên Bangkok thường chỉ được dùng để chỉ quận Thonburi, nhưng lại được đa số người nước ngoài dùng để chỉ cả thành phố.

Krung Thep, hay Krung Thep Maha Nakhon (กรุงเทพมหานคร), là viết tắt của tên chính rất dài: Krung Thep Maha Nakhon Amon Rattanakosin Mahinthara Ayutthaya Mahadilok Phop Noppharat Ratchathani Burirom Udom Ratchaniwet Mahasathan Amon Phiman Awatan Sathit Sakkathattiya Witsanu Kamprasit (กรุงเทพมหานคร อมรรัตนโกสินทร์ มหินทรายุธยามหาดิลก ภพนพรัตน์ ราชธานีบุรีรมย์ อุดมราชนิเวศน์ มหาสถาน อมรพิมาน อวตารสถิต สักกะทัตติยะ วิษณุกรรมประสิทธิ์), có nghĩa là "Thành phố của các thánh thần, thành phố vĩ đại của những vị thần bất tử, thành phố châu báu tráng lệ của thần Indra, chiếc ngai vàng của đức vua Ayutthaya, thành phố của đền đài tráng lệ, thành phố của cung điện và lãnh địa hoành tráng nhất của Hoàng gia, ngôi nhà của thần Vishnu và tất cả các vị thần." Nếu nguyên văn tên thủ đô, tên Bangkok dài gần 1 trang giấy. Đây được xem là tên thủ đô dài nhất thế giới.

Phân chia hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Quận Bangkok

Bangkok được chia thành các quận (เขต khet). Các quận lại được chia thành 154 phường (แขวง khwaeng).

Kinh tế[sửa | sửa mã nguồn]

Bangkok là trung tâm kinh tế của Thái Lan. Năm 2005, thành phố tạo ra Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) theo sức mua thực tế (PPP) là 220 tỷ USD vào GDP, chiếm 43% tổng GDP của Thái Lan. GDP danh nghĩa là: 72,5 tỷ USD.

Dân cư[sửa | sửa mã nguồn]

Dân số đăng ký nằm 2005 là 5.658.953 người[1]. Tuy nhiên con số này không bao gồm số dân không đăng ký. Phần lớn dân Bangkok là người Thái. Người Thái gốc Hoa là cộng đồng thiểu số lớn nhất[2]. Gần đây, Bangkok trải qua giai đoạn làn sóng dân nhập cư ngoại quốc, cư trú lâu dài. Cư dân ngoại quốc cư trú lâu dài có người Hoa từ Trung Hoa Đại lục 250.000 người, người Ấn 85.000 người, trong đó hơn 80% có hai quốc tịch Thái và nước ngoài [3] 44.000 người Nhật,[4], 6.000 người Mỹ, 45.000 người châu Âu (cộng đồng người châu Âu lớn thứ nhì ở châu Á sau Singapore), 15.000 người Đài Loan, 7.000 người Hàn Quốc, 6.000 người Nigeria, 8.000 người ở các quốc gia nói tiếng Ả Rập, 25.000 người Malaysia và 4.000 người Singapore [cần dẫn nguồn]. Có xấp xỉ 400.000-600.000 người nhập cư bất hợp pháp từ Campuchia, Myanma, Nga, Ukraina, Pakistan, Nigeria, Ấn Độ, Bangladesh, Trung Quốc và các quốc gia khác [cần dẫn nguồn]. 92% dân số theo đạo Phật. Các đạo khác là đạo Hồi (6%), Thiên Chúa giáo (1%), Do Thái giáo, đạo Bà La Môn (0,6%) và các tôn giáo khác. Có 400 ngôi chùa, 55 nhà thờ Hồi giáo, 10 nhà thờ Thiên chúa, 2 ngôi đền đạo Bàla môn, 2 giáo đường Do Thái ở Bangkok.

Giao thông[sửa | sửa mã nguồn]

Một hệ thống kênh rạch (khlong) chằng chịt đã làm cho thành phố được gọi là "Venezia phương Đông" vào lúc mà để đi lại người ta toàn phải dùng xuồng. Ngày nay phần lớn các con kênh đều được lấp để biến thành các con đường giao thông lớn. Bangkok là một thành phố nổi tiếng về kẹt xe.

Đường sắt[sửa | sửa mã nguồn]

Đường tàu trên không ở Bangkok lúc hoàng hôn

Năm 1999, khai trương 2 đường tàu sắt trên không, và hệ thống tàu điện ngầm cũng được đưa vào sử dụng vào tháng 7 năm 2004.

Hàng không[sửa | sửa mã nguồn]

Sân bay quốc tế Bangkok, thường gọi là "Don Mueang", sân bay bận rộn nhất ở Đông Nam Á, nằm ở phía bắc thành phố. Sân bay này đã đóng cửa, vì quá tải và cũ (xây từ năm 1919), để dời về sân bay Suvarnabhumi, thuộc quận Bang Phli Tỉnh Samut Prakan, phía đông nam thành phố. Tất cả các chuyến bay thương mại sẽ dời về đây, thay thế Don Mueang trở thành sân bay lớn nhất Thái Lan, và tham vọng vượt qua cả Sân bay Quốc tế Changi Singapore của Singapore.

Các điểm tham quan chính[sửa | sửa mã nguồn]

Tượng đài Dân chủ Bangkok với bốn cánh buồm tượng trưng cho bốn lực lượng tham gia đảo chính (cách mạng tư sản) năm 1932

Hạn chế[sửa | sửa mã nguồn]

Thủ đô Bangkok được xem là thủ đô có nạn tắc đường khá phổ biến, tuy có hệ thống giao thông dày đặc và hoàn thiện, thế nhưng thủ đô Bangkok vẫn nhức nhối với nạn tắc đường. Ngoài ra, sự chênh lệch giàu nghèo khá rõ nét, ô nhiễm môi trường và hệ thống cây xanh yếu kém trong nội ô.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Một số hình ảnh về Bangkok
  1. ^ “Area, population, density and houses in Bangkok Metropolis by districts: 2005”. 2005 Statistics, Bangkok Metropolitan Administration. Bangkok Metropolitan Administration Data Center. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2007. 
  2. ^ Bangkok (Thailand). Britannica Online Encyclopedia.
  3. ^ “Area, Indian in Thailand: 2005”. 2005 Statistics, Bangkok Metropolitan Administration. Bangkok Metropolitan Administration Data Center. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2007. 
  4. ^ “Japan-Thailand Relations”. MOFA. Truy cập ngày 26 tháng 6 năm 2010.