Quảng trường Trafalgar

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Quảng trường Trafalgar (tiếng Anh: Trafalgar Square) là một quảng trường ở trung tâm London, Anh. Với vị trí của nó ở trung tâm của London, đây là một điểm du lịch, và một trong những quảng trường nổi tiếng nhất ở Vương quốc Anhthế giới. Ở trung tâm của nó là cột Nelson được bảo vệ bởi bốn bức tượng sư tử tại chân đế của nó. Các pho tượng và các tác phẩm điêu khắc được trưng bày tại quảng trường, bao gồm một bệ tượng trưng bày các tác phẩm nghệ thuật đương đại. Quảng trường này cũng được sử dụng cho các cuộc biểu tình chính trị và các cuộc tụ họp cộng đồng, chẳng hạn như việc cử hành đêm giao thừa tại London.

Khu vực phía bắc của quảng trường đã từng là trại nuôi ngựa của nhà vua từ thời Edward I, trong khi phía nam là Charing Cross gốc, nơi mà phố Strand từ thành phố gặp Whitehall, đến phía bắc từ Westminster. Là trung điểm giữa hai thành phố sinh đôi, Charing Cross là cho đến ngày nay được coi là trung tâm của London, mà từ đó tất cả các khoảng cách được lấy làm điểm gốc để đo.

Trong những năm 1820 George IV của Vương quốc Anh đã mời kiến ​​trúc sư cảnh quan John Nash để bố trí lại khu vực này. Nash đã cho đập hết khu vực quảng trường theo đề án nâng cấp Charing Cross. Kiến ​​trúc hiện tại của quảng trường là do Sir Charles Barry thiết kế và hoàn thành vào năm 1845.

Trafalgar Square là thuộc sở hữu của Nữ hoàng và thuộc quản lý của Chính quyền Đại Luân Đôn.